Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

Xuân Về..

Xuân Về..




Thời gian rong ruổi nắng mưa
Tuyết sương băng giá xuân chưa thấy già
Xuân về tươi sắc mặn mà
Tuổi đà thêm một thế mà vẫn xuân.


Vẫn niềm mong mỏi bâng khuâng
Thương đời cơ cực muôn phần đắng cay
Thương ai tháng rộng năm dài
Mơ về xuân cũ tuyết đầy trên vai.

Gửi em một giấc mơ say
Xuân đâu ta đó một ngày nắng tươi
Đến đi xuân chẳng một lời
Thế mà chan chứa rạng ngời thiết tha.


                                    Thầy luân tặng.
            Xuân 2008

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Xa Em.

Xa Em.


Lúc xa em lòng anh buồn trống vắng
Anh lại ngồi ngắm những chiều hoàng hôn
Gửi nỗi buồn theo nhịp bước chân ai
Lòng đau đớn khi tình ta tan vỡ.


 Đến bao giờ tình trở lại người ơi
Để anh hát lời tình yêu muôn thưở
Xin thời gian đừng trôi đi mãi mãi
Cho tình ta được ở lại bên nhau.

Nếu khi nào em nhớ đến tình đau
Xin hãy tin tình yêu anh vĩnh cửu
Dẫu đời anh còn muôn ngàn lối nhỏ
Tình yêu anh mãi mãi chỉ là em…!

ST: Ngọc Lâm               
BD: Hàn Phong Vũ

Xuân Nay Con Không Về..

Xuân Nay Con Không Về..


Mùa xuân lại đến mẹ ơi
Con đây thương nhớ rối bời ruột gan
Từ khi con bước đi xa
Đến nay cũng đã 6 xuân chưa về.

Xuân nay cũng lại đã về
Niềm thương nỗi nhớ tràn trề trong con
Mẹ ơi xin chớ ngóng trông
Con đây bất hiếu nay xuân không về.

Con biết giờ mẹ đang chờ
Đang trông đang ngóng chỉ mong con về
Mai vàng nở rộ khắp quê
Người xuôi kẻ ngược đã về quê hương.

Con biết mẹ rất nhớ thương
Đứa con tội nghiệp tha phương quê người
Lòng con thương lắm mẹ ơi
Sớm hôm mẹ vẫn đợi chờ tin con.

Nhưng con xa cách nghìn non
Làm sao có thể làm tròn đạo con
Mẹ ơi xin chớ buồn con
Xin mẹ hãy đón mùa xuân an bình.

Con tuy xa xứ một mình
Lòng con vẫn khắc nghĩa tình mẹ cha
Đầu xuân con chúc ông bà
Chúc cho cha mẹ cả nhà bình an.

Con xin chúc cả xòm làng
Đầu xuân năm mới an khang phát tài………

ST: Ngọc Lâm  
BD:Hàn Phong Vũ.

Xứng Làm Trai.

Xứng Làm Trai.
 

Làm trai cho xứng là trai
Sống sao như một anh tài mới hay
Chớ đừng sáng xỉn chiều say
Làm con ma rượu chẳng hay chút nào.

Sống sao cho đáng tự hào
Cho lòng phong nhã thanh cao yêu đời
Dù cho ta chẳng bằng người
Thì lòng vẫn sẽ vui cuời cùng ta

Chớ đừng xa ngã bê tha
Gian truân mới gặp thì là bi quan
Hãy nên can đảm vững vàng
Trong lòng ta hãy lạc quan tin rằng.
Dù đời còn lắm khó khăn
Lòng ta kiên nhẫn phong ba chẳng hề..

ST: Ngọc Lâm.          
BD: Hàn Phong Vũ.

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

YÊU KHI NÀO LÀ ĐỦ?


YÊU KHI NÀO LÀ ĐỦ?


Hỡi em yêu?
Làm sao biết yêu khi nào là đủ
Khi tiếng yêu tha thiết đã thành lời
Nụ hôn đầu môi đã chạm vào môi
Vòng tay đã xiết chặt khi giá lạnh.


Bao mặn nồng say đắm đã gửi trao
Những say mê giữa đất trời ngây ngất
Những niềm vui nỗi buồn trong ánh mắt
Những niềm đau đã thấu hiểu cùng nhau.

Lòng thao thức nhiều đêm ta không ngủ
Trái tim  yêu cùng đập hướng về nhau
Tình tha thiết nhớ thương nhau da diết
Cũng làm sao biết thế nào là đủ..

Yêu làm sao? Để hết niềm da diết
Khi giữa trời sao đã ngã vào trăng
Lúc tình nồng say đắm lại càng say
Trao nụ hôn ôi tình càng tha thiết.

Trong giấc mơ giữa cuộc đời vất vả
Vẫn yêu nhau say đắm chẳng đổi thay
Vẫn nồng nàn không bao giờ xa cách
Cũng chẳng biết tình yêu ta đã đủ?.........

ST: Ngọc Lâm                   
BD: Hàn Phong Vũ.

Yêu Thầm.

Yêu Thầm.

Quen em đã bốn năm rồi.
Trái tim tôi đã yêu rồi em ơi
Nhưng tôi chưa nói một lời
Vì sợ em sẽ chê cười tình tôi.


Ngày tháng cứ thế buông trôi
Tôi- em chung một khung trời ước mơ
Em thì vẫn rất ngây thơ
Vô tư vui vẻ hửng hờ bên tôi.

Nhưng khi em vắng xa tôi
Lòng tôi thương nhớ vô bờ khôn nguôi
Em nào có biết tình tôi
Đã yêu tha thiết em rồi em ơi.

Dù cho cuộc sống nổi trôi
Thì tình tôi vẫn trao người thiết tha
Cho dù bão tố phong ba
Cũng không thể khiến tôi xa rời người.

Lòng tôi đã nguyện suốt đời
Kiếp này yêu chỉ một người là em.

          ST: Ngọc Lâm
BD: Hàn Phong Vũ

Sự Tình Cờ Và Niềm Mong Ước.

Sự Tình  Cờ Và Niềm Mong Ước.


Chúng tôi tình cờ gặp nhau vào một buổi tối trời vừa dứt cơn mưa tại một quán chè ven đường và cũng là ngày nhà giáo Việt Nam.
Tôi cùng các bạn đồng nghiệp ngồi với nhau trò chuyện đến lúc ra về thì cũng là lúc Anh cùng những anh em của Anh ra về.


Thoáng thấy mọi người 2 đứa tôi rất ngạc nhiên và bỡ ngỡ nhưng liền sau đó 2 đứa nói với nhau” mình hãy làm quen và xin họ cho mình đến thăm quan nơi họ ở nhé!” đúng như lời chúng tôi mong muốn, họ đón 2 đứa tôi rất niềm nở và hân hoan. Món quà đầu tiên mà chúng tôi ra mắt mọi người ở NMM là: một số bánh sôcôla và bánh quế. Thoạt đầu họ đưa chúng tôi đi thăm quan hết các phòng nam,  phòng nữ và phòng cuối cùng mà 2 đứa tôi được thăm quan là phòng y tế nơi anh dạy học cho bọn trẻ vào mỗi buổi tối.
Sau một lúc làm quen chúng tôi đã hiểu về nhau hơn. Với 1 trái tim đồng cảm và sự chia xẻ, tôi đã xin vào đó để cùng anh dạy kèm cho các em nhỏ học. Nhưng sau một thời gian vì công việc và chuyện gia đình nên tôi không thể đến kèm các em học được nữa, tôi cảm thấy rất buồn và tiếc lắm !
Mặc dù tôi không còn đến dạy các em ở đó nhưng thỉnh thoảng tôi cũng ghé thăm NMM.

Rồi vào một ngày trăng sáng lung linh chúng tôi lại rủ nhau ra đúng nơi quán chè bên đường, nơi mà tôi và anh cùng mọi người trong NMM gặp nhau lần đầu tiên. Đêm đó cũng là ngày sinh nhật của tôi, sau một lúc trò chuyện Anh đã hỏi tôi rằng : “nếu như cho em ba điều ước thì em sẽ ước gì ? “ Tôi đã suy nghĩ một lúc rồi trả lời : “ Nếu cho em ba đều ước thì : Điều thứ nhất em ước rằng trên thế gian này sẽ không có những mãnh đời bất hạnh.

 Điều ước thứ hai là : Em sẽ học thật giỏi Tiếng Anh để dạy lại cho những ai trong NMM cần và muốn học ( Vì lúc đó tôi cũng đang học lớp Tiếng Anh của Anh  do thầy Châu đảm nhiệm ). Còn điều ước thứ ba là : Nếu có thể thì xin hãy cho tôi đừng khổ lụy về tình yêu ! “ Sau khi nghe xong Anh đã nói với tôi rằng : Hai điều ước đầu tiên thì thật là ý nghĩa và cao cả nhưng điều ước thứ ba thì không được. Anh còn nói là : Trên cõi đời này có ai dám nói rằng mình không một lần yêu và đau khổ vì yêu ? Tôi chỉ cười đáp lại không nói gì.
Tôi nhớ không lầm thì ngày 14/2 ( Ngày Lễ Tình Nhân ) Anh đã hẹn tôi ra ngoài uống nước, lại một lần tình cờ nữa mà tôi được biết vì sao anh lại có mặt NMM và vì sao Anh lại là một người kém may mắn ? Tôi thấy xót xa trong lòng khi nghe Anh tâm sự và kể nhiều về quá khứ cùng hiện tại của Anh. Tôi chỉ thầm trách tại sao mình chẳng chia sẽ hay gánh vác một điều gì cho Anh cả ? Sau đêm đó tôi đã suy nghĩ và suy tư rất nhiều về.


Anh, nhiều đến nổi tôi không sao ngủ được ! và bây giờ tôi cảm thấy rất cảm phục một người phụ nữ, người Mẹ thứ hai của Anh. ( Đó là Mẹ Tim ). Người mà đã khai sinh ra ngôi NMM để cho những hạt mầm tương lai và sống khỏe như chưa bao giờ tàn héo !

Giá như có một điều kì diệu, có phép nhiệm màu và cho tôi một điều ước thì tôi ước rằng :  cho tôi được đánh đổi cả cuộc đời và sự sống của mình để cho Anh được trở về làm hạt giống của ngày xưa. Một hạt giống xanh tươi đang được sinh sôi nẩy nở trong một buổi bình minh  giữa ánh  ban mai của một ngày nắng  mới. Không chỉ cho riêng Anh và cho cả những ai đang có mặt trong NMM. Vì biết đâu Anh và mọi người trong NMM sẽ đóng góp cho đời nhiều điều ý nghĩa và hạnh phúc hơn  là tôi bây giờ ! xin chân thành cảm ơn Mẹ Tim! Người phụ nữ vĩ đại của lòng tôi! Xin hãy cho con được gắn chặt cuộc đời của mình với ngôi NMM. Vì nơi đó có mọi người và  nơi đó có Anh ….
Người Viết:
Huỳnh Ngọc Thuyền 
BD: Hạnh Tử

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Gửi Tặng Mẹ Tim!..

Bài Thơ Tặng Mẹ

Mẹ Tim là một nguời phụ nữ có một trái tim nhân ái, lòng yêu thương con người tha thiết. Những công sức và hi sinh cao cả của Mẹ không thể nào có thể nói hết ra bằng lời. Với lòng kính trọng cảm phục và thương mến, con xin thay mặt toàn thể cô chú, anh em khuyết tật và các em mồ côi gửi tới Mẹ bài thơ:



Gửi Tặng Mẹ Tim!..

Ôi! Mẹ Tim như là tiên giáng thế
Mang tình thương ban tặng cho đời
Ôi! Mẹ Tim như  hoa hồng tươi thắm
Luôn nở nụ cười hiền dịu trên môi..

Ôi! người Mẹ có trái tim cao cả
Quên cả tuổi đời chẳng ngại gian lao
Suốt ngày đêm Mẹ luôn trăn trở
Lo cho bao người bất hạnh đau thương
Cùng bao em trẻ mồ côi ngoài đường.

Mẹ đã xây nên ngôi Nhà May Mắn
Cho mọi người được sống yên vui
Trong ngôi nhà nhỏ thân thương
Mọi người được hưởng tình thương tràn đầy.

Gặp được Mẹ đời con tràn sức sống
Gió tung trời nâng bỗng ước mơ xanh
Như lá hoa gặp ánh nắng hồng
Như đông tàn đang chuyển sang xuân.

Con xin viết bài thơ ca ngợi
Trái tim Mẹ như gương sáng rạng ngời
Cho con cất lời ca vang dội
Hát tên Mẹ khắp cả biển trời.

Con chúc Mẹ muôn đời mạnh khỏe
Để bao người bất hạnh đau thương
Được sống trong tình thương của Mẹ
Mẹ mãi là người mẹ của chúng con.

Con chúc Mẹ luôn luôn tươi trẻ
Sống yên bình hạnh phúc đến ngàn năm!

ST: Ngọc Lâm
BD: Hàn Phong Vũ.

Tháng 12/2008.

Đôi Giòng Tâm Tình

Đôi Giòng Tâm Tình

Nỗi lòng đau đớn

Ở đời làm sao biết trước được điều gì sẽ đến và xảy ra với mình sau này. Riêng với tôi thì đã có rất nhiều điều xảy ra mà tôi không thể nào ngờ được.

“Làm sao học được chữ ngờ,
Nên khi gặp phải bây giờ đớn đau”.

Tôi tên là Lâm, 24 tuổi. Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo tỉnh Thanh Hóa, cha mẹ tôi đều làm nghề nông. Từ nhỏ tôi đã thấy cha mẹ tôi vất vả lam lũ để nuôi tôi học hành khôn lớn. Vì vậy tôi rất thương cha mẹ, cố gắng học tốt để không phụ lòng và công sức cha mẹ.


Thời gian trôi dần theo năm tháng và tôi cũng đã lớn khôn. Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi  quyết định rời quê hương đem vốn liếng học hành bao nhiêu năm nay thi vào trường Đại học Cao đẳng với mơ ước học thành tài để mai này trở về góp công sức nhỏ xây dựng quê hương đất nuớc.

Sau 3 ngày 2 đêm đi xe vất vả, tôi có mặt ở thành phố Hồ Chí Minh. Lần đầu tiên xa quê, lại vào một thành phố lớn nên tôi cảm thấy rất bỡ ngỡ trước cảnh xa hoa, tráng lệ và đông đúc của Sài gòn.

Ở đây tôi đã đi tìm việc làm, qua nhiều ngày tìm kiếm, tôi vào làm công nhân cho một công ty. Ban ngày đi làm, ban đêm về ôn bài để chuẩn bị thi vào Đại học.  Sau ba tháng, tôi thi đậu vào  trường Sư phạm tôi hằng ao ước. Cả gia đình tôi vui mừng, niềm tin và hi vọng của tôi đang dần tỏa sáng. Tôi tự nhủ mình phải tiếp tục cố gắng học tập thật tốt để mai này ra trường góp sức xây dựng cho gia đình và xã hội.

Nhưng tôi nào có ngờ, thời gian làm sinh viên chưa được bao lâu thì một tai nạn giao thông đã đổ xuống đầu tôi. Bao niềm tin và hi vọng đang tỏa sáng tràn đầy, bao mơ ước niềm vui của thời sinh viên trong sáng như tà áo trắng, bao công sức học hành bấy nhiêu năm, bao niềm tin và hi vọng của gia đình, thầy cô cùng bạn bè bỗng chốc đã tan thành mây khói. 

Sau khi bị tai nạn, anh em và bạn bè đưa tôi vào bệnh viện Chợ Rẫy, ở đây các bác sĩ chẩn đoán tôi bị gãy cổ, toàn thân bị tê liệt phải kéo tạ cho xương cổ thẳng ra để phẩu thuật.

Qua 7 ngày kéo tạ đau đớn vật vã, bác sĩ đã phẫu thuật cho tôi. Khi tỉnh dậy toàn thân và tứ chi tê liệt, miệng ngậm ống oxi, mũi thông ống ăn súp. Lúc này tôi chỉ sống và hoạt động bằng đôi tai và đôi mắt giống như đời sống thảo mộc. Tôi đau đớn vô cùng chỉ muốn chết đi cho xong nhưng nghĩ tới cha mẹ, thầy cô bạn bè và công sức học tập lâu nay của mình, tôi không thể bỏ cuộc như vậy. Tôi vẫn hi vọng rồi mình sẽ bình phục.

Thế rồi ngày cứ qua ngày, tôi nằm trong phòng cấp cứu đã 45 ngày mà bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Tôi biết vì nhà nghèo nên cha tôi đã phải vay mượn rất nhiều tiền để chữa trị cho tôi. Mẹ tôi vì quá thương tôi mà khóc rất nhiều. Vì tôi mà cả gia đình đau khổ, lòng tôi đau đớn xót xa khi nhìn thấy nét mặt gầy gò của cha mẹ, cha mẹ đã chăm sóc tôi từng giờ từng ngày. Em trai tôi đang học lớp 10 vì thương cha mẹ, thương tôi đã phải nghĩ học vào chăm sóc tôi. Lòng tôi đắng cay chỉ muốn hét lên:

“Hỏi ai tôi biết hỏi ai?
Tại sao tôi bị đớn đau thế này”.

Đau buồn càng thêm buồn đau khi bác sĩ nói với cha tôi rằng tôi bị chấn thương rất nặng khó qua khỏi, gia đình nên đưa về nhà.

Ánh mắt cha tôi đượm buồn nhìn tôi không nói gì, nhưng tôi biết cha tôi muốn nói con không thể chết được, con phải sống. Vì thế cha tôi quyết định xin bác sĩ cho tôi tiếp tục ở lại điều trị đến hơi thở cuối cùng.

Một tuần sau sức khỏe của tôi đã khá hơn nên bác sĩ đã chuyển tôi qua khoa tủy sống – phục hồi chức năng bệnh viện điều dưỡng quậân 8, thành phố Hồ Chí Minh.

Ở đây tôi được các kỹ thuật viên tập vật lý trị liệu rất nhiệt tình. Lúc bấy giờ vì muốn tiếp tục chữa trị cho tôi cha mẹ tôi buộc phải trở về quê đi làm kiếm tiền cho tôi nằm viện, chỉ còn em tôi ở lại chăm sóc tôi.

Nhìn thấy em chăm sóc tôi tận tâm, tôi thấy mình rất có lỗi với em và gia đình, vì tôi mà cha mẹ phải khổ, em tôi không còn được đi học nữa.

Rồi cứ thế, hai tháng, năm tháng, bảy tháng trôi qua sức khỏe của tôi có phần khá hơn nhưng chân tay của tôi không hoạt động. Tôi cùng gia đình rất bưồn khi nghe bác sĩ nói là tôi phải ngồi xe lăn suốt đời.

Một năm trôi đi, đôi tay của tôi đã hoạt động, nhưng vẫn không thể cầm nắm được gì, tôi đã cố gắng tập luyện ngày đêm mà vẫn không tiến triển, tôi thất vọng và chán nản vô cùng. Có lẽ mọi thứ đối với tôi đã chấm hết, tôi đã trở thành một người tàn phế hoàn toàn, suốt ngày tôi chẳng muốn nói chuyện với ai. Chưa bao giờ tôi thấy đau khổ , tuyệt vọng và mất niềm tin như lúc này.

Thời gian tôi nằm viện đã là 17 tháng, tôi biết cha mẹ đã phải mượn rất nhiều tiền để tôi chưa trị, tôi đã làm cho gia đình phải nợ chồng chất, nên bây giờ cha mẹ tôi đã kiệt sức không còn đủ khả để cho tôi tiếp tục nằm viện nữa, đã đến lúc tôi phải ra viện để trở về quê nhà. Tôi biết rằng với bệnh tình của tôi nếu trở về quê thì chỉ có chết, chẳng còn chút hi vọng nào cho tôi nữa.

Trong lúc tinh thần của tôi đang bế tắc không lối thoát và tuyệt vọng vô cùng thì vào một ngày  tháng 12-2005 khí trời đang dần chuyển sang mùa xuân làm cho mọi người náo nức phấn khởi. Buổi tối hôm đó tôi xuống xe lăn cùng em tôi đi dạo vòng quanh bệnh viện, tình cờ tôi gặp một người phụ nữ khoảng trên 30 tuổi, cô là một người Thụy Sĩ nhưng cô lại nói tiếng việt rất rõ, cô tên là Tim Anline. Khi gặp tôi ngồi xe lăn cô bèn bước lại nhìn tôi với ánh mắt dịu hiền và cảm thông, cô ân cần nhẹ nhàng hỏi gia cảnh tôi. Sau khi nghe tôi kể về hoàn cảnh của mình cô liền hỏi tôi: “Ước mơ của em bây giờ là gì?” Tôi trả lời: “Ước mơ của em bây giờ là có thể hồi phục sức khỏe và tiếp tục học hành”. Khi tôi nói xong, cô liền nói: “Vậy thì cô sẽ giúp em’’ và cô kể cho tôi nghe về mái Nhà May Mắn mà cô xây dựng để nuôi dưỡng người khuyết tật và trẻ mồ côi. Nghe xong thì tinh thần tôi rất vui vì nỗi bế tắc của tôi bấy lâu nay đã được giải tỏa.
Thế rồi tôi cảm ơn  và chia tay cô hẹn ngày ra viện sẽ về Nhà May Mắn gặp cô.

Nhà May Mắn Thân Thương - Gia Đình Thứ Hai Của Tôi.

Sau khi chia tay với cô Tim, tôi và em trai trở về trong niềm phấn khởi, trong lòng tôi bừng lên niềm tin và hi vọng vào một ngày mới sẽ đến.

Ngày 14-2-2006 tôi ra viện, hai anh em tôi chỉ còn đủ tiền đi taxi đến địa chỉ cô Tim đã cho. Trên đường đi thắc mắc: Nhà May Mắn có lớn không? Có nhiều người không? Họ sống như thế nào? Họ có giống mình chăng? Họ sinh hoạt và làm việc như thế nào? Tại sao cô Tim không phải là người Việt Nam mà lại yêu thương người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam đến như vậy?
Những câu hỏi đó khiến tôi rất nôn nóng và bồn chồn, chỉ muốn nhìn thấy ngay ngôi Nhà May Mắn mà mình sẽ tới.

Một giờ đồng hồ trôi qua mà tôi cảm thấy rất lâu có lẽ do tôi đã quá nóng bụng. Cuối cùng xe cũng đã tới con hẻm Nhà May Mắn, từ đầu hẻm tôi đã nhìn thấy một ngôi nhà màu xanh nhỏ nhắn xinh xinh. Khi xe tới trước cửa tôi nghe tiếng cười cười nói nói rất vui vẻ từ trong nhà vọng ra.

Xuống xe, tôi nhìn thấy một cảnh tượng rất sôi động và náo nhiệt, tôi rất ngạc nhiên và bất ngờ. Rồi có anh liệt hai chân ngồi xe lăn ra đón tiếp tôi rất niềm nở, anh dẫn tôi đi giới thiệu với tất cả mọi người.

Ở  đây có cả nam và nữ, họ đề rất vui vẻ dễ gần và họ làm việc rất mê say. Sau khi gặp gỡ chào hỏi mọi người xong, tôi được sắp sếp vào phòng ở rất chu đáo, và hôm đó tôi cũng đã biết được một tin rất vui, đó là ngày 18-2-2006 Trung Tâm Chắp Cánh sẽ khánh thành hoạt động. Đây là trung tâm dành cho mọi người trong nhà làm việc, học nghề và học văn hóa. Nhà May Mắn chỉ còn là chỗ ăn ở và nghỉ ngơi sinh hoạt của anh em.

Bốn ngày sau, hai anh em tôi cùng tất cả mọi người tham dự lễ khánh thành Trung Tâm Chắp Cánh trong niềm vui sướng hân hoan, tôi hòa với mọi người tận mắt thấy một trung tâm khang trang với các phòng học văn hóa, học nghề (May, Vẽ, Tin học, Mỹ nghệ) có đầy đủ dụng cụ học tập. Tôi cùng các anh em khuyết tật và mồ côi rất vui mừng vì từ nay chúng tôi có một trung tâm mới học tập và làm việc.

Hai tháng trôi qua, anh em tôi quen dần với cuộc sống sinh hoạt ở Nhà May Mắn và hòa nhập với tất cả mọi người. Qua nhiều lần tâm sự với các cô chú và các anh chị trong nhà mà tôi đã biết rõ hơn về cô Tim và Nhà May Mắn.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi gặp một người phụ nữ như cô Tim, cô là một người có trái tim không biên giới, giàu lòng vị tha, nhân ái và yêu thương tha nhân.

Khi sang Việt Nam cô chỉ mới 20 tuổi, nhưng khi gặp những mảnh đời bất hạnh, những em mồ côi lang thang ngoài đường, cô không thể cầm đuợc lòng mình, cô đã không ngần ngại đưa họ về chỗ ở của mình nuôi dưỡng chăm sóc, vì thấy cô có trái tim nhân ái và giàu lòng vị tha nên người Việt Nam gọi cô là cô Tim.

Năm 1993 Nhà Mắn Mắn ra đời, mới đầu ít người nhưng rồi số người ngày càng nhiều hơn, một mình cô nuôi gần 20 người, cô gặp rất nhiều khó khăn, cô phải đi làm ngày đêm đồng thời đi quyên góp nhiếu nơi để kiếm kinh phí nuôi dưỡng anh em, cô đã mở lớp học nghề và chữ cho mọi người để tính kế lâu dài. Rồi thời gian cứ trôi qua số người trong Nhà May Mắn càng tăng, chỗ ở ngày chật hẹp.

Qua nhiều năm vất vả về Thụy Sĩ, Pháp, Bỉ để thành lập hiệp hội Nhà May Mắn nhằm quyên góp tài chính và vật chất đủ để xây một trung tâm huấn nghệ cho anh em khuyết tật và trẻ em mồ côi có chỗ học tập và làm việc. Tháng 2-2006 Trung Tâm Chắp Cánh ra đời trong sự vui mừng của cô Tim và tất cả mọi người. Từ nay chúng tôi đã có một trung tâm khang trang rộng lớn học tập và làm việc. Tất cả chúng tôi rất cảm động và cảm phục trước những việc làm cao cả, bao la của cô Tim nên kính trọng gọi cô là Mẹ Tim, tôi và mọi người luôn xem Mẹ là người Mẹ thứ hai của mình.

Người ta thường có câu “thương người như thể thương thân”, nhưng với Mẹ thì Mẹ còn thương chúng tôi hơn cả bản thân. Mẹ đã phải lìa xa gia đình quê hương, quên tuổi thanh xuân, quên  đời mình để lo cho cuộc sống chúng tôi được no ấm, học hành đàng hoàng. Có lẽ trên đời này khó có người thứ  hai làm được như Mẹ TIM.

Từ khi tôi về Nhà May Mắn tôi được sống trong tình thương ấm cúng của Mẹ Tim và tất cả anh em, cô chú. Ở đây Mẹ đã tạo điều kiện cho tôi tiếp tục điều trị bệnh, tập vật lý trị liệu, học anh ngữ, tin học. Còn em trai được Mẹ Tim giúp đỡ tiếp tục học văn hóa cấp 3. Năm nay em trai  tôi đã học đại học năm đầu tiên, tôi rất vui vì em trai tôi có thể đi tiếp con đường mà tôi đi chưa hết.

Để cho cuộc sống của chúng tôi đươc ổn định, Nhà May Mắn được phát triển toàn diện, để chúng tôi được chăm sóc tốt, đảm bảo sức khỏe học tập Mẹ Tim đã tuyển một nhóm nhân viên chính thức và tình nguyện vào làm việc tại Nhà May Mắn: như  cô Chi phụ trách bên đời sống, thầy Tùng bên giáo dục, anh Nghĩa bên thư kí, anh Sơn bên xã hội đào tạo nghề, chị Lan bên kế toán, chị Dung bên y tế - vật lý trị liệu, anh Lanh bên chăm sóc bệnh, chị Anne Laure thủ quỷ, anh Quốc bên bảo quản tài sản, cùng các thầy cô giáo dạy văn hóa, dạy nghề, các cô nhà bếp nấu ăn, các chú bảo vệ, các cô dọn vệ sinh và nhiều nhân viên tình nguyện khác, tổng cộng khoảng 40 nhân viên. Tất cả đều làm việc rất nhiệt tình và chu đáo, họ luôn thương yêu và giúp đỡ chúng tôi.

Hiện tại có khoảng gần 70 thành viên khuyết tật và trẻ mồ côi sống trong Nhà May Mắn cùng với khoảng trên 200 học sinh cộng đồng. Tất cả chúng tôi mỗi người có một nỗi đau bất hạnh khác nhau, hoàn cảnh khác nhau nhưng chúng tôi đều được Mẹ Tim cưu mang nuôi dưỡng.

Với tôi thì tuy tôi là một người bất hạnh nhưng tôi cảm thấy mình vẫn còn may mắn hơn biết bao nhiêu người khuyết tật và trẻ mồ côi khác phải hàng ngày lang thang kiếm sống ngoài đường. Bởi vì tôi được sống trong ngôi nhà May Mắn đầy tình thương và hạnh phúc.

Nguyen Ngoc Lam

Năm tháng trôi qua thấm thoát mà đã ba năm tôi và em trai sống ở Nhà May Mắn, tinh thần tâm lý và sức khỏe của tôi đã khá hơn hơn rất nhiều, tuy liệt tứ chi phải ngồi xe lăn nhưng tôi không còn tuyệt vọng mất niềm tin và u sầu như ngày nữa mà tinh thần của tôi đã phấn chấn hơn, vui vẻ, yêu đời hơn:

“Thân tôi tuy đã phai tàn
Nhưng tôi vẫn sống tràn đầy sức xuân
Biết đời còn lắm gian truân
Nhưng tôi vẫn sống lạc quan yêu đời”.

Chính Mẹ Tim đã cho tôi sự sống trở lại, cho tôi lấy lại niềm tin và hi vọng vào cuộc sống. Hiện tại tôi vẫn đang theo học tin học và anh văn với mơ ước mai này có thể giúp ích được phần nào cho bản thân, gia đình và xã hội.

Lại một mùa xuân mới đang đến làm cho tôi và tất cả anh em gợi lên một nỗi niềm nhung nhớ gia đình và quê hương. Nhưng những nỗi niềm nhung nhớ, cô đơn hiu quạnh đó đã vơi đi và được xóa mờ trong vòng tay yêu thương chan chứa tràn đầy lòng nhân ái bao dung của Mẹ Tim và mọi người. Ngôi Nhà May Mắn đã trở ngôi nhà thân yêu thứ hai của tôi và mọi người, hàng ngày tới bữa ăn chúng tôi luôn ngồi quây quần cùng nhau thật vui vầy và ấm cúng.

Để Nhà May Mắn được ngày càng phát triển ổn định lâu dài Nhà May Mắn luôn rất cần có nhiều nhân viên tình nguyện tới làm việc, tôi mong rằng thông qua trang web Nhà May Mắn sẽ có thêm nhiều người biết về Nhà May Mắn và qua đó sẽ giúp đỡ Nhà May Mắn nhiều hơn về mọi mặt.

Tất cả chúng tôi có được một cuộc sống no ấm ổn định, học hành  tử tế, tinh thần vui vẻ và yêu đời như ngày hôm nay là nhờ vào công lao cao cả của Mẹ Tim cùng với sự giúp đỡ nhiệt tình về vật chất và tinh thần của các quý ân nhân trong và ngoài nước suốt nhiều năm qua.

Tôi xin thay mặt toàn thể anh em khuyết tật, cùng các em trẻ mồ côi và các em học sinh cộng đồng xin chân thành cảm ơn tới Mẹ Tim cùng quý ân nhân trong và ngoài nước, chúng tôi xin hứa sẽ luôn sống tốt, cố gắng học tập thành nghề để không phụ lòng, sự hi sinh cao cả của Mẹ Tim và sự  giúp đỡ nhiệt tình của các quý ân nhân.

Tôi mong rằng từ nay sẽ có nhiều hơn quý ân nhân và nhân viên tình nguyện trong và ngoài nước nhiệt tình giúp đỡ Nhà May Mắn chúng tôi. Để nhà may mắn luôn được phát triển ổn định lâu dài và bền vững. Tôi xin chân thành cảm ơn.

Nhân dịp năm mới con xin chúc Mẹ Tim luôn vui vẻ mạnh khỏe, tươi trẻ và tràn đầy hạnh phúc, chúc các quý ân nhân trong và ngoài nước một năm mới phúc lộc đầy nhà, an khang thịnh vượng vạn sự như ý.

Người tâm sự.
Nguyễn Ngọc Lâm.

Tháng 6/2008

TÂM SỰ VỚI EM.