Thơ tình buồn, Thế giới tình yêu, chuyện tình yêu, chuyện tình, lãng mạn, thơ tình, cảm xúc, giới tính, danh ngôn, cuộc sống, thơ buồn, tình yêu mới, ...
Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012
Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012
TƯỞNG TƯỢNG NGÀY CUỐI NĂM - NGUYỄN MIÊN THẢO
TƯỞNG TƯỢNG NGÀY CUỐI NĂM
Gửi B
Gửi B
Ngồi với em trong quán cà phê
Bên ngoài trời lạnh
Một nụ hôn tình cờ rơi xuống
Ngày cuối năm em chở anh quanh
thành phố đầy hoa
mùi tóc em sương khói
sum vầy
Ngày cuối năm biển êm đềm
Em gửi nỗi nhớ vào con sóng
Trôi giạt về anh
Quấn quýt chiều
Ngày cuối năm anh tha thẩn một mình
Giữa chiều đông quạnh quẻ
Nhớ em da diết
Ngày cuối năm
Anh yêu em
Ơn tròi
Không phải là tưởng tượng
NMT
Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012
NGẬM NGÙI - PHAN LỆ DUNG
Ngậm ngùi
30 năm
mà như mới hôm qua
bao nhiêu nuối tiếc.
Anh nồng nàn
gần gũi
anh xa xôi.
như cây lá ngoài vườn bàng bạc gió
như vệt nắng trôi trên tấm voang mỏng mảnh buổi chiều
như nỗi nhớ mùa đông tạt vào góc phố lạnh.
Anh ấp ủ tôi bằng ngọn nến hình nhật nguyệt
bằng cây lúa dậy thì hoa
bằng con đường về nhà thổn thức chiều chủ nhật.
Và cứ thế
mưa rơi
áo nâu qua phố vội vàng.
Và cứ thế
bữa rượu chiều
bước chân lẫn vào cây cỏ
mờ mịt đường về.
Và cứ thế
cánh đồng mênh mang
mùa đông sám hối trên cây mù ù
nhả khói bạc màu.
Có điều tôi biết nơi cánh đồng kia anh cất giữ một cánh hoa đồng nội
dịu dàng, trắng trong
tháng năm đi
ngậm ngùi.
Nắng thả tơ trời về phương vời vợi nhớ
tôi
nhặt buổi chiều.
mà như mới hôm qua
bao nhiêu nuối tiếc.
Anh nồng nàn
gần gũi
anh xa xôi.
như cây lá ngoài vườn bàng bạc gió
như vệt nắng trôi trên tấm voang mỏng mảnh buổi chiều
như nỗi nhớ mùa đông tạt vào góc phố lạnh.
Anh ấp ủ tôi bằng ngọn nến hình nhật nguyệt
bằng cây lúa dậy thì hoa
bằng con đường về nhà thổn thức chiều chủ nhật.
Và cứ thế
mưa rơi
áo nâu qua phố vội vàng.
Và cứ thế
bữa rượu chiều
bước chân lẫn vào cây cỏ
mờ mịt đường về.
Và cứ thế
cánh đồng mênh mang
mùa đông sám hối trên cây mù ù
nhả khói bạc màu.
Có điều tôi biết nơi cánh đồng kia anh cất giữ một cánh hoa đồng nội
dịu dàng, trắng trong
tháng năm đi
ngậm ngùi.
Nắng thả tơ trời về phương vời vợi nhớ
tôi
nhặt buổi chiều.
Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012
Thơ - Mùa đông mở
Mùa đông mở
mở cửa đón cơn gió mùa đông
đón lời thì thầm vắt ngang khe cửa
có lời yêu reo vui như đốm lửa
con chim nghếch cổ hát vang trời...
mùa đông nơi này lạnh lắm anh ơi !
chút giá băng đọng lại từ năm ngoái
khều lên ngọn lửa mới
chim trời trốn đâu cả rồi ?
chỉ một con sót lại trong khu vườn nhỏ lẻ loi.
mở cửa lắng nghe chim hót !
mở hồn nhận ân tình ai
mở đời vào những ngày chót
năm cũ đi qua - năm mới xanh tươi.
mùa đông trước mặt em bớt màu u ám
mùa đông sẽ rất dài ngập nỗi nhớ mênh mang
mùa đông có thể mở đầu hay kết thúc.
anh có làm gã si tình cuối cùng ?
khiêu chiến với mùa đông.
Mưa phố núi - mùa đông 2012
Trong tình yêu có nên tồn tại hai chữ trả thù ?
Người ta nói: Có nhiều cách để trả thù ai đó
Một là: Chơi xấu anh ta, dùng mọi cách, mọi biện pháp, hay nói theo kiểu phẫn nộ tột đỉnh là mọi thủ đoạn để "trả thù" anh ấy. Nhưng chẳng phải cách này quá ấu trĩ sao? Vừa tốn thời gian, lại tốn công, vừa phải vắt óc suy nghĩ nữa... Nhưng đối lại nó làm cho chúng ta hả hê, vui sướng và hài lòng. Cuối cùng thì sao? Anh ấy lại dùng biện pháp này để đáp lại chúng ta. Haizzz, rắc rối đây! Chúng ta lại tiếp tục trả thù. Đạo phật có câu "oan oan tương báo, bao giờ mới dứt?".
Thực vậy, cách trả thù này kết quả cũng có đó nhưng hậu quả sau đó thật khó lường. Mà chẳng phải dùng cách này thì chúng ta cũng xấu xa giống người đã hại mình rồi ư? Những từ ngữ mà mình đã dùng để chửi anh ấy chẳng phải cũng rất thích hợp khi dùng để chừi mình không? Không được, không được, phải nghĩ ra cách nào đó hữu dụng hơn. Mình phải tuân theo lời phật dạy chứ: "Lấy đức báo oán"
Hai là: Dùng chiến thuật: "im lặng là vàng". Mình sẽ im lặng với anh ấy, không quan tâm đến những gì thuộc người này. Xem anh ấy là cỏ rác, không khí... hoặc một thứ gì không tồn tại. Như thế cũng hay, ít ra chúng ta không tiếp xúc với người này, càng không nghĩ đến chuyện anh ấy đã đối xử với mình.
Kết quả của cách này là cuộc sống của mình không hiện diện nỗi giận này nữa, mối thù kia mình sẽ quên cùng với kẻ thù độc ác kia. Mình đã sống theo đúng lời phật dạy rồi: "Từ bi, bác ái". Cách này khả dụng đấy!! Nhưng ngộ nhỡ anh ấy lại ra tay với mình nửa thì sao? Mình sẽ làm gì đây? Kẻ thù này xem ra khó đối phó đây!! "
Ba là: Đối xử với người đó thật tốt, tốt như với một người bạn thân! Nghe có vẻ nghịch lý nhỉ? Với cách này, chúng ta sống thật thoải mái, ko lo nghĩ về mối thù kia, cũng không cần vắt óc dể nghĩ ra phương pháp đối phó. Chúng ta sẽ sống thật bình thản, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn người đã chơi xấu mình thì sao nhỉ? Ah, là bạn phải rồi là bạn thân mà! Người này cũng được liệt vào danh sách bạn thân sao? Thật hoang đường!
Cách này khó thực hiện nhưng hi vọng kết quả cao. ban đầu chúng ta tạm thời quên đi chuyện xấu đó, xem người mình nung nấu ý định trả thù kia là bạn. Cố gắng thì sẽ làm được mà. Mình sẽ hỏi thẳng thắn một câu: "Tại sao cậu lại đối xử như thế với tớ?" và thêm một câu chết người nữa: "Từ trước đến giờ tớ vẫn nghĩ cậu là người bạn tốt của tớ." và thêm một câu khiến người kia phải lung lay: "Hay cậu đã hiểu nhầm chuyện gì? Nói tớ nghe đươc không?"... "Tớ không muốn tụi mình phải như thế này đâu?"...
Với cách này phải kìm nén cơn giận thật kĩ, tuyệt đối không làm nó bùng nổ. Và điều quan trọng là luôn đối xử tốt với người ấy, không được giả tạo, không được gian dối ... không phải đã bảo là xem người ta như bạn rồi sao? Người xưa có câu: "Nước chảy đá mòn". Và kết quả là lới xin lỗi sẽ được phát ra trong những ngày gần nhất. Kết quả cuối cùng là mình có thêm một người bạn mới, một người bạn thân, không bao giờ chơi xấu mình nữa, người này có thể chia sẽ mọi vui buồn cùng mình.
Một là: Chơi xấu anh ta, dùng mọi cách, mọi biện pháp, hay nói theo kiểu phẫn nộ tột đỉnh là mọi thủ đoạn để "trả thù" anh ấy. Nhưng chẳng phải cách này quá ấu trĩ sao? Vừa tốn thời gian, lại tốn công, vừa phải vắt óc suy nghĩ nữa... Nhưng đối lại nó làm cho chúng ta hả hê, vui sướng và hài lòng. Cuối cùng thì sao? Anh ấy lại dùng biện pháp này để đáp lại chúng ta. Haizzz, rắc rối đây! Chúng ta lại tiếp tục trả thù. Đạo phật có câu "oan oan tương báo, bao giờ mới dứt?".
Thực vậy, cách trả thù này kết quả cũng có đó nhưng hậu quả sau đó thật khó lường. Mà chẳng phải dùng cách này thì chúng ta cũng xấu xa giống người đã hại mình rồi ư? Những từ ngữ mà mình đã dùng để chửi anh ấy chẳng phải cũng rất thích hợp khi dùng để chừi mình không? Không được, không được, phải nghĩ ra cách nào đó hữu dụng hơn. Mình phải tuân theo lời phật dạy chứ: "Lấy đức báo oán"
Hai là: Dùng chiến thuật: "im lặng là vàng". Mình sẽ im lặng với anh ấy, không quan tâm đến những gì thuộc người này. Xem anh ấy là cỏ rác, không khí... hoặc một thứ gì không tồn tại. Như thế cũng hay, ít ra chúng ta không tiếp xúc với người này, càng không nghĩ đến chuyện anh ấy đã đối xử với mình.
Kết quả của cách này là cuộc sống của mình không hiện diện nỗi giận này nữa, mối thù kia mình sẽ quên cùng với kẻ thù độc ác kia. Mình đã sống theo đúng lời phật dạy rồi: "Từ bi, bác ái". Cách này khả dụng đấy!! Nhưng ngộ nhỡ anh ấy lại ra tay với mình nửa thì sao? Mình sẽ làm gì đây? Kẻ thù này xem ra khó đối phó đây!! "
Ba là: Đối xử với người đó thật tốt, tốt như với một người bạn thân! Nghe có vẻ nghịch lý nhỉ? Với cách này, chúng ta sống thật thoải mái, ko lo nghĩ về mối thù kia, cũng không cần vắt óc dể nghĩ ra phương pháp đối phó. Chúng ta sẽ sống thật bình thản, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn người đã chơi xấu mình thì sao nhỉ? Ah, là bạn phải rồi là bạn thân mà! Người này cũng được liệt vào danh sách bạn thân sao? Thật hoang đường!
Cách này khó thực hiện nhưng hi vọng kết quả cao. ban đầu chúng ta tạm thời quên đi chuyện xấu đó, xem người mình nung nấu ý định trả thù kia là bạn. Cố gắng thì sẽ làm được mà. Mình sẽ hỏi thẳng thắn một câu: "Tại sao cậu lại đối xử như thế với tớ?" và thêm một câu chết người nữa: "Từ trước đến giờ tớ vẫn nghĩ cậu là người bạn tốt của tớ." và thêm một câu khiến người kia phải lung lay: "Hay cậu đã hiểu nhầm chuyện gì? Nói tớ nghe đươc không?"... "Tớ không muốn tụi mình phải như thế này đâu?"...
Với cách này phải kìm nén cơn giận thật kĩ, tuyệt đối không làm nó bùng nổ. Và điều quan trọng là luôn đối xử tốt với người ấy, không được giả tạo, không được gian dối ... không phải đã bảo là xem người ta như bạn rồi sao? Người xưa có câu: "Nước chảy đá mòn". Và kết quả là lới xin lỗi sẽ được phát ra trong những ngày gần nhất. Kết quả cuối cùng là mình có thêm một người bạn mới, một người bạn thân, không bao giờ chơi xấu mình nữa, người này có thể chia sẽ mọi vui buồn cùng mình.
Hãy mở rộng lòng mình, đừng vì những chuyện nhỏ nhặt mà đánh mất giá trị của bản thân. Vị tha, khoan dung là nét đẹp của tâm hồn cao thượng... Bạn hãy sống sao cho đến khi bạn không còn tồn tại nữa thì sẽ có những người luôn nhớ đến bạn.
NGOÀI HUẾ - TRẦN DZẠ LỮ
NGOÀI HUẾ
Không phải Huế đó mới là chuyện lạ
Bởi dạ, thưa răng quá đổi ngọt ngào
Nghe một lần là mãi mãi về sau
Anh cứ nhớ giọng em như giọng mạ!
Ui chao ơi! Em cũng gầy na ná
Tôn Nữ xưa qua mấy cửa Hoàng Thành
Anh kiêu bạc cũng nghe chừng rất nhớ
Dấu ai về ,bay màu áo thiên thanh…
Con-đường-vương-phi cũng hóa ra hiền
Khi gió thổi qua lòng anh bối rối
Không phải Huế mà răng em lại nối
Câu Nam Bình khin khít điệu nam Ai ?
Không phải Huế răng em lại trang đài
Qua Gia Hội để chiều anh tở mở?
Giòng sông Hương lặng lờ mà cắc cớ
Soi rất xanh dấu ái thuở em về!
Không phải Huế mà em gọi bên tê
Là Vỹ Dạ mùa trăng lênh láng nhớ
Dây trầu cũ cuộn vào thân cau đó
Xuân nay hồng, môi đỏ nụ tình quê …
Không phải Huế mà em rất Huế
Ngọt bên ni bên nớ đến nao lòng
Tháng giêng ngon, đậu vào tim tử tế
Thương nhau rồi em hẹn với anh không ?
Trần Dzạ Lữ
( SàiGòn, 12.12.2012 )
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012
Thơ Vạc ăn đêm - ĐÊM SÁNG THẾ
ĐÊM SÁNG THẾ
Có thấy không ngôi sao vừa khép mắt
Dưới trần gian côi cút một đi, về
Tên ngoại đạo trái tim buồn quay quắt
Amen tay cầm trống trải mân mê
Tôi đã gió còn tình em đã sóng
Giữa phong ba nhặt vỏn vẹn hôm cười
Ta đã qua bao giông cuồng bão lộng
Hang đá nằm người sinh hạ cùng tôi
Gương mặt yêu giấu niềm vui thánh thiện
Áo phong du tôi trót lắm hoang đàng
Đêm giáng sinh Chúa ra đời, chuông điểm
Cùng hài đồng vác thánh giá lang thang
Thì nâng niu lời yêu xin gìn giữ
Trang kinh thô quỳ đọc với khô môi
Dẫu thiên đàng hay địa ngục chờ phán xử
Khuya giáng sinh em sáng thế cùng tôi.
ĐCĐ

Có thấy không ngôi sao vừa khép mắt
Dưới trần gian côi cút một đi, về
Tên ngoại đạo trái tim buồn quay quắt
Amen tay cầm trống trải mân mê
Tôi đã gió còn tình em đã sóng
Giữa phong ba nhặt vỏn vẹn hôm cười
Ta đã qua bao giông cuồng bão lộng
Hang đá nằm người sinh hạ cùng tôi
Gương mặt yêu giấu niềm vui thánh thiện
Áo phong du tôi trót lắm hoang đàng
Đêm giáng sinh Chúa ra đời, chuông điểm
Cùng hài đồng vác thánh giá lang thang
Thì nâng niu lời yêu xin gìn giữ
Trang kinh thô quỳ đọc với khô môi
Dẫu thiên đàng hay địa ngục chờ phán xử
Khuya giáng sinh em sáng thế cùng tôi.
ĐCĐ
Thơ Vạc ăn đêm- HÃY GỌI TÔI
HÃY GỌI TÔI
Nhỡ sáng nào em thức dậy
nhìn thấy cây tàn và lá rũ
hãy gọi tôi
không hứa sẽ làm người vui đâu
nhưng có thể, như lá như cây, xin được khóc cùng thôi
Nhỡ buổi nào em chẳng cần nghe ai nữa
gian dối đã nhiều rồi
hãy gọi tôi
tôi nguyện đến ngồi bên chân trời
sẽ như đá sỏi, giữ lời buồn trên môi
Nhỡ chiều nào em chợt muốn bỏ đi thật xa
thị phi đã mỏi một đời
hãy gọi tôi
hứa không khuyên em ở lại đâu
mà sẽ cùng người nẻo hành hương mới
Và, nhỡ như giữa đêm đen nào em gọi tôi
không tiếng đáp lời
hãy vì nhau tìm đến
dù nơi đầu nguồn cuối bến
nơi tôi đang tha thiết yêu người …
ĐCĐ

Nhỡ sáng nào em thức dậy
nhìn thấy cây tàn và lá rũ
hãy gọi tôi
không hứa sẽ làm người vui đâu
nhưng có thể, như lá như cây, xin được khóc cùng thôi
Nhỡ buổi nào em chẳng cần nghe ai nữa
gian dối đã nhiều rồi
hãy gọi tôi
tôi nguyện đến ngồi bên chân trời
sẽ như đá sỏi, giữ lời buồn trên môi
Nhỡ chiều nào em chợt muốn bỏ đi thật xa
thị phi đã mỏi một đời
hãy gọi tôi
hứa không khuyên em ở lại đâu
mà sẽ cùng người nẻo hành hương mới
Và, nhỡ như giữa đêm đen nào em gọi tôi
không tiếng đáp lời
hãy vì nhau tìm đến
dù nơi đầu nguồn cuối bến
nơi tôi đang tha thiết yêu người …
ĐCĐ
GỬI NGƯỜI Ở HUẾ - HƯƠNG NGỌC ANH
GỞI NGƯỜI Ở HUẾ
Mùa này gió lạnh buốt sông Hương
Run run tê cóng nhịp Tràng Tiền
Chiều mưa phố Huế người thưa thớt
Thương Bạc đìu hiu, nép con thuyền
Đan kín màn mưa sợi sắc không
Huế buồn chi lạ, tím khung trời
Đôi khi lạc lõng trong lòng Huế
Giận Huế mà thương suốt một đời
Một thuở qua rồi áo thư sinh
Bóng câu cửa sổ, giấc mơ đời
Nam Kha bừng tỉnh nhìn hư ảo
Danh lợi phù vân như mây trôi
Áo trắng nữ sinh em bỏ quên
Bên bờ sông lạnh trắng chơi vơi
Trăm nỗi đoạn trường từ xa Huế
Cố giữ nụ cười dẫu đắng môi
Chắc Huế chiều nay mưa như say
Mưa xiêu thành cổ, dạt oan hồn
Kim Long, Vỹ Dạ buồn da diết
Lữ thứ, quê nhà một niềm đau.
HƯƠNG NGỌC ANH
Thơ - Người đàn bà của ngày hôm qua
Viết cho tâm sự một loài hoa.
Người đàn bà của ngày hôm qua
Hoa Diên Vỹ anh trồng từ năm ngoái
Nở một lần mà hương đã bay xa
Màu tím thủy chung thương nhớ thật thà
Em - Đàn bà ! Đâu được là thiên sứ.
Nên yêu anh bằng cõi tình phàm tục
Nên khổ đau chịu mãi chẳng nhòa
Nên cái nhớ cứ bám dai da diết
Em rất muốn thoát mình - làm thiên sứ bay xa !
Em - người đàn bà của ngày hôm qua
Đã trót đeo trên mình một tình yêu định mệnh
Dẫu chúng mình chỉ có duyên không phận
Dẫu hôm nay đã khác hôm qua !
Giống người đàn bà của hai ngàn năm trước...
Cực hình chịu tội đọa yêu
Em có lỗi gì đâu ! Chỉ con tim vướng víu .
Tình chỉ lỡ một lần - em mắc đọa ngàn năm.
Đến hai ngàn năm sau...
Ai sẽ khóc thương cho loài hoa Diên Vỹ ?
Ai hiểu được trái tim đàn bà đã vượt qua muôn kỷ
Vẫn mãi yêu anh nguyên vẹn chân tình đầu .
Mưa phố núi 30-11-2012
Người đàn bà của ngày hôm qua
Hoa Diên Vỹ anh trồng từ năm ngoái
Nở một lần mà hương đã bay xa
Màu tím thủy chung thương nhớ thật thà
Em - Đàn bà ! Đâu được là thiên sứ.
Nên yêu anh bằng cõi tình phàm tục
Nên khổ đau chịu mãi chẳng nhòa
Nên cái nhớ cứ bám dai da diết
Em rất muốn thoát mình - làm thiên sứ bay xa !
Em - người đàn bà của ngày hôm qua
Đã trót đeo trên mình một tình yêu định mệnh
Dẫu chúng mình chỉ có duyên không phận
Dẫu hôm nay đã khác hôm qua !
Giống người đàn bà của hai ngàn năm trước...
Cực hình chịu tội đọa yêu
Em có lỗi gì đâu ! Chỉ con tim vướng víu .
Tình chỉ lỡ một lần - em mắc đọa ngàn năm.
Đến hai ngàn năm sau...
Ai sẽ khóc thương cho loài hoa Diên Vỹ ?
Ai hiểu được trái tim đàn bà đã vượt qua muôn kỷ
Vẫn mãi yêu anh nguyên vẹn chân tình đầu .
Mưa phố núi 30-11-2012
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
NỖI NHỚ LÀ NHỮNG CON SÓNG BẠC - VÔ BIÊN
NỔI NHỚ LÀ NHỮNG CON SÓNG BẠC
Những buồn phiền và lạc thú
Hỡi con sóng thời gian
Xòa vào tôi như đê vỡ, giông tố, tia chớp
trên nền trời đêm
Tình yêu là ngọn sóng
Ngọn sóng ồ biển khơi
Con thuyền nào đứng đợi
Ngàn năm vẫn chuyển đá vàng
Tôi bước đi giữa buổi chiều về phía gió
gió và gió
sóng và sóng
Tình yêu mãi đi tìm
lẫn khuất chân mây
Tôi bước đi hoàng hôn đã tắt
bóng đêm và những vì sao
Tình yêu đồng lõa đêm đen
và níu giữ mặt trời
Tôi bước đi bình minh vừa ló
Ánh sáng bào mòn sự cô độc
Tiếng chim thảng thốt báo hiệu một ngày
một ngày tràn vỡ
một ngày mà nổi nhớ xô ùa vào những con sóng bạc
Tôi đứng lại dưới mặt trời
nghe một ngày lầm lỡ...
Cố Quận, chiều 12/4/2012
Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012
photos-10 bức ảnh đánh lừa thị giác ấn tượng
Ảnh ảo hình thành dựa trên hiện tượng lưu ảnh của mắt, chúng không chỉ có tác dụng giải trí mà còn để phân tích hoạt động của não.Ảo ảnh quang học (optical illusions) là trò đánh lừa thị giác bằng cách sắp xếp hình ảnh, hiệu ứng màu, tác động của nguồn ánh sáng và một số "thủ thuật" khác khiến người xem thấy ảnh không đúng như nó vốn có. Hiện tượng này xảy ra khi các tế bào thần kinh của mắt hấp thụ màu sắc, ánh sáng khác nhau dẫn đến sai lệch. Do đó, đa số ảnh ảo đều có một vài điểm chung như màu dạng khối color-block, trùng lặp kín... Loạt ảnh dưới đây đều là ảnh tĩnh (ảnh JPG) nhưng người xem sẽ thấy một số bức như như đang chuyển động không ngừng, số khác lại chứa thông điệp ẩn. Tuy nhiên, các tấm hình này "chống chỉ định" với người dễ bị đau đầu:
nguồn: vnexpress | ||||||||||||||||
Bàn tay của mẹ
Một thanh niên học hành rất xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn. Anh ta vừa qua được buổi phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc trực tiếp phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận.
Viên giám đốc xem xét học bạ của anh thanh niên. Tất cả đều rất tốt vì năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sinh sau đại học, anh cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh thanh niên này không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc hỏi:
- "Anh đã được học bỗng nào của trường nào chưa?"
Người thanh niên đáp:
- "Thưa, không ạ"
Viên giám đốc lại hỏi tiếp:
- "Thế cha anh trả học phí cho anh đi học à?"
Anh đáp:
- "Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí cho tôi học tập".
Viên giám đốc lại hỏi:
-"Mẹ của anh làm việc ở đâu vậy?"
Anh đáp:
- "Thư, mẹ tôi giặt áo quần cho các tiệm giặt là!".
Viên giám đốc bảo người thanh niên đưa đôi bàn tay cho mình xem. Anh thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và rất đẹp của mình cho ông giám đốc xem.
Viên giám đốc hỏi:
- "Vậy từ trước nay, anh có bao giờ giúp mẹ mình giặt giũ áo quần không?"
-"Chưa bao giờ cả bỡi mẹ luôn bảo tôi phải lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi nhiều." Người thanh niên đáp.
Viên giám đốc dặn:
-"Tôi có một việc yêu cầu anh làm, anh thực hiện được không ?"
- Gì ạ ?
-"Hôm nay khi về nhà, anh xin mẹ mình để anh lau sạch bàn tay bà và rồi ngày mai đến gặp tôi nhé."
Người thanh niên cảm thấy công việc này quá dễ và mình có thể làm rất tốt. Nên khi vừa về đến nhà, chàng liền thưa với mẹ để xin mẹ được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ anh cảm thấy rất ngạc nhiên nhưng vẫn sung sướng và rồi cũng buồn buồn đưa đôi bàn tay mình cho con trai.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Khi lau, nước mắt bỗng tuôn ràn rụa bỡi đây là lần đầu tiên anh mới khám phá ra rằng trên đôi tay nhăn nheo của mẹ mình đầy những vết chai, sần sùi. Những vết sần này làm bà đau nhức đến rùng mình dù chỉ được lau bằng nước sạch. Lần đầu tiên trong đời, anh thanh niên nhận thức được rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này của mẹ đã giúp anh có cái ăn cái mặc, tiền bạc tiêu xài và trả học phí cho anh đến trường qua nhiều năm rồi.
Những vết chai trên đôi bàn tay của mẹ là cái giá phải trả cho đến ngày anh tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho cả tương lai sẽ tới của anh.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, anh thanh niên lặng lẽ giúp mẹ giặt hết phần áo quần còn lại mà mẹ anh vẫn làm hằng ngày khi mang từ tiệm về.
Tối đó, hai mẹ con mới chuyện trò với nhau thật là lâu, điều mà từ trước đến giờ họ ít khi làm.
Sáng hôm sau, người thanh niên tới gặp ông giám đốc.
Viên giám đốc để ý thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của người thanh niên, ông hỏi:
- "Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã cảm nhận được hôm qua ở nhà mình không?"
Người thanh niên đáp:
-"Tôi đã lau sạch đôi tay của mẹ mình và cũng đã giặt hết phần áo quần còn lại mà hàng ngày mẹ tôi đã làm ."
Viên giám đốc hỏi
-"Thế cảm tưởng của anh như thế nào?"
Người thanh niên đáp:
- "Thứ nhất, bây giờ tôi mới hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn. Không có mẹ, tôi không thể có được những thành công được như bây giờ. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức rằng thật là khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc của mẹ. Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đình."
Viên giám đốc nói:
- "Ðây mới là những gì tôi đang tìm kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty của chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất trong cuộc đời mình... "
Sau đó, anh thanh niên này làm việc rất hăng say, nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên của anh đều làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày được nhiều cải thiện.
Bàn thêm
Một đứa bé, được che chở và có thói quen muốn gì được nấy, có thể sẽ phát triển "tâm lý đặc quyền" và sẽ luôn nghĩ đến mình trước hết. Hắn sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ mình.
Khi làm việc, hắn bắt mọi người phải vâng lời hắn, và khi trở thành một quản trị viên hắn có thể sẽ không bao giờ biết sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền mình như thế nào và luôn đổ thừa những thất bại của chính mình cho người khác.
Ðối với loại người này, có thể học giỏi, có thể thành công sau một thời gian ngắn nhưng thật sự sẽ không cảm nhận được ý nghĩa của thành tựu. Hắn sẽ cằn nhằn, lòng chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho mình. Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy tình thương của cha mẹ hay thay vì đang làm cho chúng ỷ lại ?
Bạn có thể cho con cái sống trong những căn nhà lớn, ăn những thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng. Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin vui lòng cho chúng làm việc đó. Sau bữa cơm, hãy để chúng rữa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải vì các bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên thương con đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng, bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày tóc họ cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia.
Ðiều quan trọng nhất là con cái của bạn phải học sự biết hơn những khó khăn mà người khác đã làm cho mình, học khả năng cùng làm việc với những người khác để hoàn thành công việc một cách tốt nhất.
Viên giám đốc xem xét học bạ của anh thanh niên. Tất cả đều rất tốt vì năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sinh sau đại học, anh cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh thanh niên này không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc hỏi:
- "Anh đã được học bỗng nào của trường nào chưa?"
Người thanh niên đáp:
- "Thưa, không ạ"
Viên giám đốc lại hỏi tiếp:
- "Thế cha anh trả học phí cho anh đi học à?"
Anh đáp:
- "Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí cho tôi học tập".
Viên giám đốc lại hỏi:
-"Mẹ của anh làm việc ở đâu vậy?"
Anh đáp:
- "Thư, mẹ tôi giặt áo quần cho các tiệm giặt là!".
Viên giám đốc bảo người thanh niên đưa đôi bàn tay cho mình xem. Anh thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và rất đẹp của mình cho ông giám đốc xem.
Viên giám đốc hỏi:
- "Vậy từ trước nay, anh có bao giờ giúp mẹ mình giặt giũ áo quần không?"
-"Chưa bao giờ cả bỡi mẹ luôn bảo tôi phải lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi nhiều." Người thanh niên đáp.
Viên giám đốc dặn:
-"Tôi có một việc yêu cầu anh làm, anh thực hiện được không ?"
- Gì ạ ?
-"Hôm nay khi về nhà, anh xin mẹ mình để anh lau sạch bàn tay bà và rồi ngày mai đến gặp tôi nhé."
Người thanh niên cảm thấy công việc này quá dễ và mình có thể làm rất tốt. Nên khi vừa về đến nhà, chàng liền thưa với mẹ để xin mẹ được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ anh cảm thấy rất ngạc nhiên nhưng vẫn sung sướng và rồi cũng buồn buồn đưa đôi bàn tay mình cho con trai.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Khi lau, nước mắt bỗng tuôn ràn rụa bỡi đây là lần đầu tiên anh mới khám phá ra rằng trên đôi tay nhăn nheo của mẹ mình đầy những vết chai, sần sùi. Những vết sần này làm bà đau nhức đến rùng mình dù chỉ được lau bằng nước sạch. Lần đầu tiên trong đời, anh thanh niên nhận thức được rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này của mẹ đã giúp anh có cái ăn cái mặc, tiền bạc tiêu xài và trả học phí cho anh đến trường qua nhiều năm rồi.
Những vết chai trên đôi bàn tay của mẹ là cái giá phải trả cho đến ngày anh tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho cả tương lai sẽ tới của anh.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, anh thanh niên lặng lẽ giúp mẹ giặt hết phần áo quần còn lại mà mẹ anh vẫn làm hằng ngày khi mang từ tiệm về.
Tối đó, hai mẹ con mới chuyện trò với nhau thật là lâu, điều mà từ trước đến giờ họ ít khi làm.
Sáng hôm sau, người thanh niên tới gặp ông giám đốc.
Viên giám đốc để ý thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của người thanh niên, ông hỏi:
- "Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã cảm nhận được hôm qua ở nhà mình không?"
Người thanh niên đáp:
-"Tôi đã lau sạch đôi tay của mẹ mình và cũng đã giặt hết phần áo quần còn lại mà hàng ngày mẹ tôi đã làm ."
Viên giám đốc hỏi
-"Thế cảm tưởng của anh như thế nào?"
Người thanh niên đáp:
- "Thứ nhất, bây giờ tôi mới hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn. Không có mẹ, tôi không thể có được những thành công được như bây giờ. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức rằng thật là khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc của mẹ. Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đình."
Viên giám đốc nói:
- "Ðây mới là những gì tôi đang tìm kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty của chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất trong cuộc đời mình... "
Sau đó, anh thanh niên này làm việc rất hăng say, nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên của anh đều làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày được nhiều cải thiện.
Bàn thêm
Một đứa bé, được che chở và có thói quen muốn gì được nấy, có thể sẽ phát triển "tâm lý đặc quyền" và sẽ luôn nghĩ đến mình trước hết. Hắn sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ mình.
Khi làm việc, hắn bắt mọi người phải vâng lời hắn, và khi trở thành một quản trị viên hắn có thể sẽ không bao giờ biết sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền mình như thế nào và luôn đổ thừa những thất bại của chính mình cho người khác.
Ðối với loại người này, có thể học giỏi, có thể thành công sau một thời gian ngắn nhưng thật sự sẽ không cảm nhận được ý nghĩa của thành tựu. Hắn sẽ cằn nhằn, lòng chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho mình. Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy tình thương của cha mẹ hay thay vì đang làm cho chúng ỷ lại ?
Bạn có thể cho con cái sống trong những căn nhà lớn, ăn những thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng. Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin vui lòng cho chúng làm việc đó. Sau bữa cơm, hãy để chúng rữa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải vì các bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên thương con đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng, bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày tóc họ cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia.
Ðiều quan trọng nhất là con cái của bạn phải học sự biết hơn những khó khăn mà người khác đã làm cho mình, học khả năng cùng làm việc với những người khác để hoàn thành công việc một cách tốt nhất.
(Story of Apprecication, trên internet, bản dịch tiếng Việt)
NGỠ - HOÀNG THỊ THIỀU ANH
Giữa mênh mông gió
Trăng chao nghiêng đầy
Chuếch choáng hồn mây
Say !
…gầy giọng cỏ
Đêm về qua ngõ
Nhớ bóng trăng khuya
Bước hoang mang…
Ngỡ …
Người về
Chiêm bao
Lắng giữa xanh xao
Lá,
Sương,
…mông muội
Mơ màng
Nghiêng chao…
HTTA
HTTA
Điều kỳ diệu của những đồng xu
Đôi khi phép lạ đến thật bất ngờ và kỳ diệu, nó xuất phát ngay từ lòng tin trong mỗi chúng ta.
Tessa 8 tuổi. Cô bé có một em trai 5 tuổi tên là Andrew. Tất cả những gì cô bé biết là em mình bị bệnh nặng và bố mẹ không có khả năng lo cho em. Gia đình định chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn vào tháng tới bởi bố không có tiền chi trả thuốc men và những hóa đơn tiền nhà. Một ca phẫn thuật đắt đỏ có thể cứu sống được tính mạng em trai nhưng dường như đó là một khó khăn lớn cho cả nhà vào lúc này. Cô bé nghe được câu chuyện đầy nước mặt giữa bố và mẹ. Mẹ thở dài và nói: "Chỉ có phép màu mới giúp được con chúng ta".
Tessa đi tới phòng ngủ và lấy ra một hộp đựng tiền nhỏ xíu. Cô trút hết những đồng xu và bắt đầu đếm. Thậm chí, cô bé đã đếm lại 3 lần. Số tiền vẫn như vậy, không có gì thay đổi, Cẩn thận nhét xu vào túi, Tessa chạy xuống phố và dừng lại ở một tiệm thuốc với tấm biển hiệu màu đỏ khá lớn. Cô bé hơi ngập ngừng, rồi quyết định bước vào trong. Người chủ cửa hàng khá bận rộn nên không chú ý tới vị khách nhỏ bé này.
Tessa bắt đầu xoắn đôi chân của mình lại và tạo ra tiếng gõ nhẹ trên sàn, hắng giọng và đặt gói tiền xu của mình lên bàn. Cuối cùng, người chủ cũng đã chú ý tới cô: "Chú đang nói chuyện với anh trai từ Chicago người mà đã lâu rồi chứ không gặp mặt. Chú có thể giúp gì cho cháu?".
"Vâng, cháu chỉ muốn nói chuyện với chú về em trai cháu thôi ạ. Nó đang bị ốm, ốm rất nặng... Và cháu.... muốn mua một 'phép lạ'".
"Chú xin lỗi", người chủ cửa hàng trả lời.
"Tên em ấy là Andrew và em bị một cái gì đó đau lắm ở trong đầu ạ. Mẹ cháu đã nói chỉ có 'phép lạ' mới cứu được em cháu. Vì vậy, cháu muốn biết làm thế nào để có được điều đó ạ?", Tessa nói tiếp.
"Chú không bán những 'phép lạ' ở đây cháu ạ. Chú thực sự xin lỗi nhưng chú không giúp được cháu".
"Chú hãy nghe cháu một lát, cháu có tiền để trả mà. Nếu mà không đủ, cháu sẽ về và góp nốt số còn lại. Chỉ cần chú cho cháu biết 'phép lạ' đó bao nhiêu tiền là được ạ?".
Người anh trai của chủ cửa hàng nghe thấy câu chuyện. Bác từ trong nhà đi ra và cúi xuống hỏi Tessa, "Vậy em trai cháu cần loại 'phép màu' nào?".
"Cháu không biết chú ạ". cô bé trả lời với đôi mắt ngấn lệ, "Cháu chỉ biết em trai đang bị ốm rất nặng và cần có một cuộc phẫu thuật. Nhưng bố cháu không thể trả tiền được cho em, vì vậy cháu muốn sử dụng tiền của mình và thay bố mẹ làm việc này".
"Cháu có bao nhiêu?", người đàn ông đến từ Chicago nói. "Một đô la và 11 xu ạ", Tessa khẽ đáp, "Đó là tất cả số tiền mà cháu có, nhưng cháu vẫn có thể tiết kiệm được thêm nếu chú muốn".
"Tốt rồi, đó là một sự trùng hợp may mắn", người đàn ông mỉm cười, "Một đô la và 11 xu, đó chính là giá trị của 'phép lạ' cho em cháu".
Ông nhận tiền trong tay cô bé, còn tay kia ôm lấy cô và nói, "Hãy đưa chú đến nơi cháu sống. Chú muốn gặp cha mẹ và em trai cháu, để xem loại 'phép lạ' nào mà em cháu cần". Người đàn ông đó là tiến sĩ Carlton Armstrong, một bác sĩ chuyên phẫu thuật về thần kinh.
Chỉ một vài ngày sau, ca phẫu thuật đã được diễn ra và gia đình đã không phải trả một chí phí nào cho Andrew. Bố mẹ cậu rất hạnh phúc vì nhà hảo tâm đã giúp con mình. "Cảm ơn bác sĩ. Cuộc phẫu thuật này quả là một điều kỳ diệu", mẹ cô bé vui sướng nói, "Tôi tự hỏi chi phí là bao nhiêu cho những ca như vậy thưa bác sĩ?".
Tessa đứng đó nghe được và khẽ cười. Vì chỉ có cô bé mới biết "phép lạ" này đáng giá 1 đô la và 11 xu... cộng thêm lòng tin của một đứa trẻ.
Mint
(Dịch từ MoralStories)
Tessa 8 tuổi. Cô bé có một em trai 5 tuổi tên là Andrew. Tất cả những gì cô bé biết là em mình bị bệnh nặng và bố mẹ không có khả năng lo cho em. Gia đình định chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn vào tháng tới bởi bố không có tiền chi trả thuốc men và những hóa đơn tiền nhà. Một ca phẫn thuật đắt đỏ có thể cứu sống được tính mạng em trai nhưng dường như đó là một khó khăn lớn cho cả nhà vào lúc này. Cô bé nghe được câu chuyện đầy nước mặt giữa bố và mẹ. Mẹ thở dài và nói: "Chỉ có phép màu mới giúp được con chúng ta".
Tessa đi tới phòng ngủ và lấy ra một hộp đựng tiền nhỏ xíu. Cô trút hết những đồng xu và bắt đầu đếm. Thậm chí, cô bé đã đếm lại 3 lần. Số tiền vẫn như vậy, không có gì thay đổi, Cẩn thận nhét xu vào túi, Tessa chạy xuống phố và dừng lại ở một tiệm thuốc với tấm biển hiệu màu đỏ khá lớn. Cô bé hơi ngập ngừng, rồi quyết định bước vào trong. Người chủ cửa hàng khá bận rộn nên không chú ý tới vị khách nhỏ bé này.
Tessa bắt đầu xoắn đôi chân của mình lại và tạo ra tiếng gõ nhẹ trên sàn, hắng giọng và đặt gói tiền xu của mình lên bàn. Cuối cùng, người chủ cũng đã chú ý tới cô: "Chú đang nói chuyện với anh trai từ Chicago người mà đã lâu rồi chứ không gặp mặt. Chú có thể giúp gì cho cháu?".
"Vâng, cháu chỉ muốn nói chuyện với chú về em trai cháu thôi ạ. Nó đang bị ốm, ốm rất nặng... Và cháu.... muốn mua một 'phép lạ'".
"Chú xin lỗi", người chủ cửa hàng trả lời.
"Tên em ấy là Andrew và em bị một cái gì đó đau lắm ở trong đầu ạ. Mẹ cháu đã nói chỉ có 'phép lạ' mới cứu được em cháu. Vì vậy, cháu muốn biết làm thế nào để có được điều đó ạ?", Tessa nói tiếp.
"Chú không bán những 'phép lạ' ở đây cháu ạ. Chú thực sự xin lỗi nhưng chú không giúp được cháu".
"Chú hãy nghe cháu một lát, cháu có tiền để trả mà. Nếu mà không đủ, cháu sẽ về và góp nốt số còn lại. Chỉ cần chú cho cháu biết 'phép lạ' đó bao nhiêu tiền là được ạ?".
Người anh trai của chủ cửa hàng nghe thấy câu chuyện. Bác từ trong nhà đi ra và cúi xuống hỏi Tessa, "Vậy em trai cháu cần loại 'phép màu' nào?".
"Cháu không biết chú ạ". cô bé trả lời với đôi mắt ngấn lệ, "Cháu chỉ biết em trai đang bị ốm rất nặng và cần có một cuộc phẫu thuật. Nhưng bố cháu không thể trả tiền được cho em, vì vậy cháu muốn sử dụng tiền của mình và thay bố mẹ làm việc này".
"Cháu có bao nhiêu?", người đàn ông đến từ Chicago nói. "Một đô la và 11 xu ạ", Tessa khẽ đáp, "Đó là tất cả số tiền mà cháu có, nhưng cháu vẫn có thể tiết kiệm được thêm nếu chú muốn".
"Tốt rồi, đó là một sự trùng hợp may mắn", người đàn ông mỉm cười, "Một đô la và 11 xu, đó chính là giá trị của 'phép lạ' cho em cháu".
Ông nhận tiền trong tay cô bé, còn tay kia ôm lấy cô và nói, "Hãy đưa chú đến nơi cháu sống. Chú muốn gặp cha mẹ và em trai cháu, để xem loại 'phép lạ' nào mà em cháu cần". Người đàn ông đó là tiến sĩ Carlton Armstrong, một bác sĩ chuyên phẫu thuật về thần kinh.
Chỉ một vài ngày sau, ca phẫu thuật đã được diễn ra và gia đình đã không phải trả một chí phí nào cho Andrew. Bố mẹ cậu rất hạnh phúc vì nhà hảo tâm đã giúp con mình. "Cảm ơn bác sĩ. Cuộc phẫu thuật này quả là một điều kỳ diệu", mẹ cô bé vui sướng nói, "Tôi tự hỏi chi phí là bao nhiêu cho những ca như vậy thưa bác sĩ?".
Tessa đứng đó nghe được và khẽ cười. Vì chỉ có cô bé mới biết "phép lạ" này đáng giá 1 đô la và 11 xu... cộng thêm lòng tin của một đứa trẻ.
MÙA GIÁNG SINH KHÔNG CÒN AI - TỪ HOÀI TẤN
MÙA GIÁNG SINH KHÔNG CÒN AI
Hãy gởi lời chúc phúc lên núi non
Những gió của ngàn năm vách đá
Cây của rừng lực lưỡng ngàn xanh
Chim sãi bay trong gió lộng
Em cười quên chưa ngày vui ấy
Ta thắp nến buồn thiu một mùa đau
Chiều hôm qua bên giáo đường nghe ai hát
Những lời thiên ân
Vỗ vào lòng ta biển nhạc lũ
Đứng dậy, tay chào
Thức mình cho mắt sáng
Chúa sẽ ra đời vào giữa đêm nay
Dựng một trần gian mới
Và em sẽ ngồi trắng đêm nay
Trên núi non kia, một mình chờ đợi
Ai không về cho gió mênh mông
Chiếu chăn xô lệch chờ mong giữa hai phương
Lời yêu trong sách ước
Chúa sẽ ra đời giữa đêm nay
Mọi người đều đã biết
Em đã biết
Ta đã biết
Nhưng bao giờ ta được gặp nhau
Vào giữa giờ sinh của Chúa
Mùa đã không còn ai
Tâm hồn ta nhuốm bệnh
Khói thuốc buồn bay nhớ một người
Hát âm thầm trong đêm tối
Ta gởi lời chúc phúc lên núi non
Thuở rừng cao cây trái đã qua
Những chim biếc những suối xanh thời hẹn hò
Chỉ còn lời hoài niệm
Ta mừng em xa xôi
Giữa đời sớm tối
Chúa sẽ ra đời giữa đêm nay
Hãy tạ ơn
Những tội lỗi với người
Tạ ơn em xa xôi
Ta gởi câu chúc vội
Mùa giáng sinh không còn ai
Quẩn quanh niềm cô độc
(25.12.73)
Lỗi lầm thuộc về ai?
Sau tất cả, liệu chúng ta có nên tha thứ cho một người nào đó mà chúng ta yêu thương?
Mint
(Dịch từ Moralstories)
(Dịch từ Moralstories)
Một cặp vợ chồng sau 7 năm chung sống mới có được một bé trai xinh xắn. Cậu bé là báu vật quý giá nhất của họ. Năm đó cậu bé khoảng hai tuổi. Vào một buổi sáng, người chồng thấy một chai thuốc vẫn còn mở nắp nhưng vì vội tới chỗ làm nên ông đã không kịp làm gì. Khi tới văn phòng, ông đã gọi điện về nhắc vợ việc này. Nhưng do quá bộn rộn với việc nhà và bếp núc, người vợ đã hoàn toàn quên việc chồng dặn.
Thật không may, cậu bé tinh nghịch lại bị cuốn hút bởi chai thuốc đầy màu sắc. Nó đã uống tất cả. Người mẹ sững sờ khi chứng kiến cảnh con trai mình nằm im dưới sàn. Cô tức tốc bế con vào bệnh viện nhưng đứa trẻ đã qua đời ngay sau đó. Người mẹ đã khóc, những giọt nước mắt của sự hối hận và đau buồn. Cô sẽ sống ra sao khi thiếu vắng con và đối mắt như thế nào với chồng mình?
Khi người cha nghe được tin dữ, anh như người quẫn trí, lao tới bệnh viện để nhìn đứa con tội nghiệp của mình. Anh hết ngước lên trên rồi lại quay xuống nhìn con. Bất chợt anh nhìn sang vợ mình. Anh thấy sự thất vọng và nỗi sợ hãi trên gương mặt cô. Rất ân cần, anh tiến tới gần và nói với vợ: "Anh đã ở đây, bên cạnh em".
Đứa trẻ đã chết và anh cũng không có cách nào để đưa nó lại cuộc sống. Lỗi lầm của người mẹ là đáng trách nhưng chính anh, nếu anh dành chút thời gian để cất chai lên chỗ khác thì điều tồi tệ sẽ không bao giờ xảy ra. Không thể đổ lỗi cho bất cứ ai trong chuyện này. Người vợ của anh đã mất đi đứa con trai duy nhất của cô. Những gì mà cô cần ở thời điểm hiện tại là sự an ủi và cảm thông từ chồng. Anh đã hiểu và làm được điều này.
Đôi khi chúng ta mất quá nhiều thời gian để tìm ra ai sẽ là người phải chịu trách nhiệm sau mỗi sai lầm. Chúng ta có thể đang bỏ lỡ một mối quan hệ lâu dài, một công việc, hay một người bạn chỉ vì điều này. Sau tất cả, liệu chúng ta có nên tha thứ cho một người nào đó mà chúng ta yêu thương hay dù chỉ là một người mới quen
Hãy trân trọng những gì bạn có và tha thứ cho những người xung quanh. Đừng nhân đôi nỗi đau, sự sợ hãi, lòng đố kỵ, sự ích kỷ... bằng những giận hờn và trách móc. Hãy cho đi tất cả điều đó, bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa của hạnh phúc thực sự, thậm chí nó không hề khó như bạn vẫn nghĩ.
Nếu tất cả mọi người có thể nhìn cuộc sống bởi những mặt tích cực, bằng sự vị tha, chắc hẳn sẽ có ít vấn đề xảy ra hơn trên thế giới.
Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012
Những Lời Chúc Giáng Sinh Hay Nhất
Ông già Noel đến gõ cửa mỗi nhà và tặng chúng ta món quà vô giá đó là thời gian. Hãy biết trân trọng thời gian chúng ta đang sống và gửi những lời chúc Giáng Sinh hay nhất, tốt đẹp nhất, chân thành nhất của mình tới những người mà bạn thương yêu mùa lễ này.
Dành cho bạn bè
1. Bạn có biết mối quan hệ giữa đôi mắt không? Chúng nhấp nháy cùng nhau, chúng di chuyển cùng nhau, chúng khóc cùng nhau, chúng cùng nhìn mọi thứ và chúng ngủ với nhau - nhưng chúng không bao giờ nhìn thấy nhau. Đó gọi là Tình bạn. Khát vọng của bạn chính là động cơ, động cơ của bạn chính là lòng tin, lòng tin của bạn chính là sự yên vui, sự yên vui đó là cái đích của bạn, cái đích đó là thiên đường của bạn. Sống hết lòng vì bạn bè. “Tuần lễ những người bạn”. Gửi đến tất cả những người bạn của tôi. Chúc bạn đón nhận tháng Giáng sinh an lành và một năm mới hạnh phúc!
2. Tình Yêu, An Bình và Niềm Vui đã đến trên địa cầu trong lễ Giáng Sinh để làm cho bạn hạnh phúc và hân hoan. Chúc cho niềm hạnh phúc tràn ngập cuộc đời bạn.
3. Niềm tin làm mọi thứ trở nên khả thi, hi vọng làm mọi thứ hoạt động và tình yêu làm mọi thứ đẹp đẽ. Chúc bạn có cả 3 điều ấy trong mùa Giáng Sinh này.
4. Nếu một sáng mai thức dậy, bạn bỗng thấy mình bị nhét vào một cái bao bố thật to và bị lôi đi... thì đừng hoảng sợ nhé. Bởi vì tôi đã xin ông già Noel rằng món quà tôi muốn duy nhất chính là bạn! Merry Christmas.
5. Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim một ai đó. Noel là dịp bạn và những người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu thương. Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp. Chúc các bạn của tôi một mùa Giáng Sinh vui vẻ.
6. Khi bạn nhận được tin nhắn này thì hãy cười đi nhé. Vì ít nhất đâu đó quanh đây có một người mong bạn hạnh phúc, vui vẻ và luôn yêu đời. Khi đọc xong thì đừng ngại ngần mà gửi nó đi, nếu không gửi thì chẳng có điều gì tồi tệ xảy đến với bạn cả nhưng nếu bạn gửi thì sẽ có ai đó ở một đâu đó mỉm cười với bạn. Và đó mới là điều quan trọng...
Và bây giờ, bạn cười trông đáng yêu hơn đấy. Đừng chọn vẻ bề ngoài, vì nó là giả dối; đừng chọn vật chất vì nó có thể mất đi; hãy chọn nụ cười nhé bạn của tôi. Mùa đông ấm áp hơn khi có một nụ cười. Merry Xmas!
7. Chúc cho Giáng Sinh này đặc biệt đến nỗi bạn sẽ không bao giờ còn cảm thấy cô đơn nữa và luôn có những người thương yêu bên cạnh.
8. Bạn có biết hôm nay - 24/12 - "cả thế giới" rộn ràng đón chào Noel và chúc mừng sinh nhật bạn không? Bạn là người hạnh phúc nhất nhé vì được vui niềm vui nhân đôi. Chúc bạn luôn hạnh phúc, may mắn, thành đạt và vạn sự như ý (dành cho những người có ngày sinh nhật trùng ngày Giáng sinh).
9. Tôi cầu Chúa cho tôi hoa, Chúa đã cho tôi một vườn hoa. Tôi cầu Chúa cho tôi một cái cây, Chúa đã cho tôi cả một khu rừng. Tôi cầu Chúa cho tôi một người bạn, và Chúa đã mang bạn đến với tôi.
Giáng Sinh này, tôi xin Chúa cho tôi gửi những điều cầu chúc tốt đẹp nhất đến bạn, người đã luôn bên tôi trong những lúc tôi cần một bờ vai để dựa, một bàn tay để nắm, và một trái tim để thấu hiểu và cảm thông... Cùng nhau đi hết mọi mùa Giáng Sinh nhé!
Chúc cho mọi người
1. Hạnh phúc không phải là bạn được tặng một cây thông to lớn trước nhà, được đi ăn ở những nơi sang trọng, tặng nhau những món quà đắt giá.
Hạnh phúc là bạn thấy ấm áp trong cái lạnh của đêm Giáng Sinh, hơi ấm từ bạn bè và người thân. Khi mà họ dành tặng cho bạn trong một tấm thiệp, một lời chúc dí dỏm, một buổi đi chơi giản dị nhưng đầy ắp tình cảm. Trong không khí rộn rã của Noel năm nay, chúc mọi người một mùa Giáng Sinh thật an lành và hạnh phúc.
2. Ai đang đọc tin nhắn này là những người rất đặc biệt trong trái tim tôi! Vì thế, hãy tự hào rằng mỗi sáng khi bạn thức dậy vẫn có tôi đang nghĩ đến bạn. Tự tin với chính mình rằng dù bạn không cao thì vẫn có tôi đang ngước nhìn bạn! Tôi đủ tự tin để nói cho bạn biết bạn quan trọng và hoàn hảo trong mắt tôi thế nào. Chúc bạn một mùa Noel vui vẻ và ấm áp.
3. Chúc mọi người thân yêu bên cạnh tôi một mùa Giáng Sinh vui vẻ, may mắn và an lành. Chúc cho tất cả mọi người trên thế giới này luôn hạnh phúc, chúc cho những em nhỏ không có mái ấm gia đình ấm áp hơn, chúc cho những người già bách niên giai lão, chúc cho mọi điều luôn tốt đẹp nhất. Chúc anh luôn yêu em như vậy. Tôi nguyện cầu mọi điều an lành may mắn đến những người thân yêu của tôi.
4. Hồng ân Thiên Chúa đang trải khắp trong lòng mỗi chúng ta, đêm nay là đêm an lành và hạnh phúc nhất mà Chúa dành cho con người, vậy toàn thể địa cầu hãy hân hoan reo mừng để lãnh nhận ơn phúc này nhé!
5. Thế giới đã sinh ra chúng ta, ban cho chúng ta mỗi người một sứ mệnh, một nhiệm vụ thiêng liêng. Ông già Noel đến gõ cửa mỗi nhà và tặng chúng ta món quà vô giá đó là thời gian.
Hãy trân trọng yêu thương bố mẹ, gia đình bạn bè và nhân loại. Hãy để môi trường sống của chúng ta luôn có nhưng niềm vui, hạnh phúc và tràn đầy tiếng cười. Các bạn hỡi, hãy giúp những em nhỏ mồ côi, trẻ nhỏ khiếm thị, những người khó khăn để chúng ta luôn có những niềm vui trong cuộc sống. Tôi yêu cuộc sống này. Giáng Sinh an lành và hạnh phúc!
6. Giáng sinh lại về. Chúc cho ai đó được hạnh phúc bên nửa yêu thương! Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẽ! Chúc cho ai đó sẽ tìm lại được nhau sau những tháng ngày xa cách!
7. Chúc cho ngày Giáng sinh tràn đầy niềm vui, hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều! Không chỉ là nụ cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc; không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu. Chúc cho tất cả sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời! Merry Xmas!
8. Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.
- Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.
- Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.
- Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”.
- Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ.
Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về, có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: "Chúc bạn một Mùa Noel hạnh phúc!"
Dành cho bạn bè
1. Bạn có biết mối quan hệ giữa đôi mắt không? Chúng nhấp nháy cùng nhau, chúng di chuyển cùng nhau, chúng khóc cùng nhau, chúng cùng nhìn mọi thứ và chúng ngủ với nhau - nhưng chúng không bao giờ nhìn thấy nhau. Đó gọi là Tình bạn. Khát vọng của bạn chính là động cơ, động cơ của bạn chính là lòng tin, lòng tin của bạn chính là sự yên vui, sự yên vui đó là cái đích của bạn, cái đích đó là thiên đường của bạn. Sống hết lòng vì bạn bè. “Tuần lễ những người bạn”. Gửi đến tất cả những người bạn của tôi. Chúc bạn đón nhận tháng Giáng sinh an lành và một năm mới hạnh phúc!
2. Tình Yêu, An Bình và Niềm Vui đã đến trên địa cầu trong lễ Giáng Sinh để làm cho bạn hạnh phúc và hân hoan. Chúc cho niềm hạnh phúc tràn ngập cuộc đời bạn.
3. Niềm tin làm mọi thứ trở nên khả thi, hi vọng làm mọi thứ hoạt động và tình yêu làm mọi thứ đẹp đẽ. Chúc bạn có cả 3 điều ấy trong mùa Giáng Sinh này.
4. Nếu một sáng mai thức dậy, bạn bỗng thấy mình bị nhét vào một cái bao bố thật to và bị lôi đi... thì đừng hoảng sợ nhé. Bởi vì tôi đã xin ông già Noel rằng món quà tôi muốn duy nhất chính là bạn! Merry Christmas.
5. Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim một ai đó. Noel là dịp bạn và những người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu thương. Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp. Chúc các bạn của tôi một mùa Giáng Sinh vui vẻ.
6. Khi bạn nhận được tin nhắn này thì hãy cười đi nhé. Vì ít nhất đâu đó quanh đây có một người mong bạn hạnh phúc, vui vẻ và luôn yêu đời. Khi đọc xong thì đừng ngại ngần mà gửi nó đi, nếu không gửi thì chẳng có điều gì tồi tệ xảy đến với bạn cả nhưng nếu bạn gửi thì sẽ có ai đó ở một đâu đó mỉm cười với bạn. Và đó mới là điều quan trọng...
Và bây giờ, bạn cười trông đáng yêu hơn đấy. Đừng chọn vẻ bề ngoài, vì nó là giả dối; đừng chọn vật chất vì nó có thể mất đi; hãy chọn nụ cười nhé bạn của tôi. Mùa đông ấm áp hơn khi có một nụ cười. Merry Xmas!
7. Chúc cho Giáng Sinh này đặc biệt đến nỗi bạn sẽ không bao giờ còn cảm thấy cô đơn nữa và luôn có những người thương yêu bên cạnh.
8. Bạn có biết hôm nay - 24/12 - "cả thế giới" rộn ràng đón chào Noel và chúc mừng sinh nhật bạn không? Bạn là người hạnh phúc nhất nhé vì được vui niềm vui nhân đôi. Chúc bạn luôn hạnh phúc, may mắn, thành đạt và vạn sự như ý (dành cho những người có ngày sinh nhật trùng ngày Giáng sinh).
9. Tôi cầu Chúa cho tôi hoa, Chúa đã cho tôi một vườn hoa. Tôi cầu Chúa cho tôi một cái cây, Chúa đã cho tôi cả một khu rừng. Tôi cầu Chúa cho tôi một người bạn, và Chúa đã mang bạn đến với tôi.
Giáng Sinh này, tôi xin Chúa cho tôi gửi những điều cầu chúc tốt đẹp nhất đến bạn, người đã luôn bên tôi trong những lúc tôi cần một bờ vai để dựa, một bàn tay để nắm, và một trái tim để thấu hiểu và cảm thông... Cùng nhau đi hết mọi mùa Giáng Sinh nhé!
Chúc cho mọi người
1. Hạnh phúc không phải là bạn được tặng một cây thông to lớn trước nhà, được đi ăn ở những nơi sang trọng, tặng nhau những món quà đắt giá.
Hạnh phúc là bạn thấy ấm áp trong cái lạnh của đêm Giáng Sinh, hơi ấm từ bạn bè và người thân. Khi mà họ dành tặng cho bạn trong một tấm thiệp, một lời chúc dí dỏm, một buổi đi chơi giản dị nhưng đầy ắp tình cảm. Trong không khí rộn rã của Noel năm nay, chúc mọi người một mùa Giáng Sinh thật an lành và hạnh phúc.
2. Ai đang đọc tin nhắn này là những người rất đặc biệt trong trái tim tôi! Vì thế, hãy tự hào rằng mỗi sáng khi bạn thức dậy vẫn có tôi đang nghĩ đến bạn. Tự tin với chính mình rằng dù bạn không cao thì vẫn có tôi đang ngước nhìn bạn! Tôi đủ tự tin để nói cho bạn biết bạn quan trọng và hoàn hảo trong mắt tôi thế nào. Chúc bạn một mùa Noel vui vẻ và ấm áp.
3. Chúc mọi người thân yêu bên cạnh tôi một mùa Giáng Sinh vui vẻ, may mắn và an lành. Chúc cho tất cả mọi người trên thế giới này luôn hạnh phúc, chúc cho những em nhỏ không có mái ấm gia đình ấm áp hơn, chúc cho những người già bách niên giai lão, chúc cho mọi điều luôn tốt đẹp nhất. Chúc anh luôn yêu em như vậy. Tôi nguyện cầu mọi điều an lành may mắn đến những người thân yêu của tôi.
4. Hồng ân Thiên Chúa đang trải khắp trong lòng mỗi chúng ta, đêm nay là đêm an lành và hạnh phúc nhất mà Chúa dành cho con người, vậy toàn thể địa cầu hãy hân hoan reo mừng để lãnh nhận ơn phúc này nhé!
5. Thế giới đã sinh ra chúng ta, ban cho chúng ta mỗi người một sứ mệnh, một nhiệm vụ thiêng liêng. Ông già Noel đến gõ cửa mỗi nhà và tặng chúng ta món quà vô giá đó là thời gian.
Hãy trân trọng yêu thương bố mẹ, gia đình bạn bè và nhân loại. Hãy để môi trường sống của chúng ta luôn có nhưng niềm vui, hạnh phúc và tràn đầy tiếng cười. Các bạn hỡi, hãy giúp những em nhỏ mồ côi, trẻ nhỏ khiếm thị, những người khó khăn để chúng ta luôn có những niềm vui trong cuộc sống. Tôi yêu cuộc sống này. Giáng Sinh an lành và hạnh phúc!
6. Giáng sinh lại về. Chúc cho ai đó được hạnh phúc bên nửa yêu thương! Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẽ! Chúc cho ai đó sẽ tìm lại được nhau sau những tháng ngày xa cách!
7. Chúc cho ngày Giáng sinh tràn đầy niềm vui, hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều! Không chỉ là nụ cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc; không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu. Chúc cho tất cả sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời! Merry Xmas!
8. Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.
- Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.
- Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.
- Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”.
- Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ.
Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về, có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: "Chúc bạn một Mùa Noel hạnh phúc!"
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)










