Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

LỜI TÌNH YÊU - HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Ta đã được hồi sinh
Ngay trong cuộc đời mình
Cửa hồn em lại mở
Đón nhận ta chút tình

Em hãy là tượng đá
Ta là loài rêu phong
Ta ôm em vào lòng
Mặc sương đêm gió cá

Gió lay dăm cành lá
Thoang thoảng lời tình yêu
Nghe đồng vọng trong chiều
Trăm ngàn niềm hạnh phuc

HTTA

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

THIỆP LÁ - LÊ HOÀNG DŨNG


Ngoài kia lá rụng đầy trời
Bao nhiêu thiệp cưới thiệp mời thiệp xuân
Sáng nay gió thổi đầy sân
Cảm ơn trời đất dành phần cho ta

Thơ 6 - ảo ảnh



ẢO ẢNH

Để tưởng tượng một hình hài
Anh hãy nhắm mắt lại
Đưa hai tay ra phía trước
và cảm nhận khoảng không ...

Anh thấy gì từ bóng đêm như mực
Lặng nghe tiếng trái tim anh mách bảo
Anh sẽ có được ai và vì đâu ?

Có phải anh đang khát khao
Một nụ hôn rất sâu
Một bờ môi rực lửa
Cháy bỏng như tình đầu  ?

Có phải anh muốn ôm
Một bờ vai ngoan hiền mềm mại
Rủ oặt vào lòng anh
Như lần đầu tiên tìm đến mùi da thịt ...

Đàn bà hay con gái ?
Nũng nịu hay nồng nàn
Hoang đàng hay thánh thiện
Điên dại hay hững hờ ?

Tất cả từ trái tim anh mà ra ...
Bởi cảm nhận không bao giờ dối trá
Bởi tình yêu sẽ làm nên tất cả ...

Ma quỷ hay thiên thần
Ẩn hiện trong bóng đêm
Sâu sâu ...đáy trái tim anh .

---mpn---

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Thơ 6 - Màu tình yêu



MÀU TÌNH YÊU
 
Xanh nõn như màu lá
Khi anh đang hai mươi
Tuổi trẻ đầy hy vọng
Chỉ muốn cho hơn nhận .

Khi anh ba mươi tuổi
Đã gạn bớt dại khờ
Tình ửng màu tim tím
Đầy ước vọng mộng mơ

Rồi anh sang bốn mươi
Tóc điểm vài sợi bạc
Tình yêu cũng lốm chốm trổ màu
Trắng đen xen lẫn nhau ...

Nghi ngờ và đố kỵ
Tình yêu bây giờ
đã không còn sắc màu nguyên thủy
Hãy tự hỏi lại mình
Con tim hay dục vọng ?

Khi anh năm mươi tuổi
Rất khó tìm tình yêu
Màu gì nào ai biết .
Hãy hỏi những kẻ đã năm mươi
vẫn còn nguyên trái tim yêu tha thiết

Khi anh đã sáu mươi
Tình yêu chỉ còn là trò chơi vụng dại .
Tin hay không chẳng cần nghi ngại
Chỉ có tình bạn còn ở lại
Mãi mãi bền lâu

Nếu anh đã chớm bảy mươi
Vẫn chưa một lần biết yêu đúng lẻ
Em sẽ cho rằng - anh chẳng phải đàn ông .

Chắc anh sẽ thắc mắc
Sao em lại cam đoan như thế
Dễ dàng lắm thôi ,
Vì trái tim đàn ông ...
Luôn đi ngược những điều họ nói
Muốn hiểu tâm hồn anh
Em phải vặn ngược kim đồng hồ


---MPN ---

CÁO BIỆT NĂM CŨ - NGUYỄN TỊNH ĐÔNG

Ngày đã hết, năm cùng, tháng tận
Vui gì đâu ngồi mỏi vỉa hè
Này quí vị hê nhau một cái
Chào minh niên hí hố đây tê

Xin tuyên bố sang năm đổi mới
Tôi về kia hè phố trước nhà
Cây bàng nhỏ đã bung tàn lá
Che sau lưng nắng quái chiều tà

Các quí vị cứ tùy nghi di tản
Nhìn nhau hoài cũng chán chê thôi
Tôi sẽ chọn vài tay sang sáng
Ngồi đâu lưng tán gẫu mà chơi

Còn nhớ nhau lâu lâu ới lại
Làm vài temps bát ngát mây trời
Rượu vô rồi nói lời khí khái
Thì hè nhau vỗ búa thiên lôi.

Sài gòn 25h 31.12.2011
Nguyễn Tịnh Đông

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

8 bí kíp cua gái, for funny!

1. Không bao giờ được tin lời con gái nói.

Con gái thường nói rằng "Khi yêu là phải thật lòng thì mới cưa được". Thực ra điều này không hoàn toàn đúng. Con gái nói câu này bởi vì họ lo sợ là sẽ bị lừa nên đề phòng trước thôi. Khi "thật lòng", các chú sẽ hành động theo bản năng, dẫn đến trở thành 1 thằng con nít trong mắt con gái, mà con gái lại cần 1 người đàn ông.


2. Không được tin vào các sách vở, bí kíp, ca dao tục ngữ...

Sách vở bí kíp là do các đại ca sát gái truyền thụ lại cho thế hệ sau, nhưng hiệu quả của nó thì vẫn cần phải xem xét. Phần lớn các cao thủ sát gái đều được thừa hưởng 1 gen tốt nào đó, hay nói cách khác sát gái là năng khiếu, bản năng của họ. Khi viết sách, các cao thủ thường lầm tưởng những hiệu quả trong việc chinh phục là do kĩ năng và thủ thuật mang lại, thực ra gái đã thích họ ngay cả khi họ không sử dụng những kĩ năng đó. Những con gà sau khi đọc bí kíp mà không có những tố chất sát gái, sẽ trở thành thằng hề kệch cỡm trước mặt gái >>> thất bại.

3. Phải "dê".

Con gái thường nói không thích con trai dê. Đó là lời nói của lí trí mà thôi. Thực sự trong thâm tâm, xét về mặt sinh lý mà nói thì con gái rất thích đụng chạm và xxx. Hãy nhìn con mèo nhà các chú: Khi con đực đến thời kỳ thì nó lặng lẽ đi tìm con cái, trong khi đó con cái đến thời kỳ lại kêu rất to. Bản năng của giống cái là duy trì nòi giống, nên các chú đừng ngại thể hiện những cái mà chỉ đàn ông mới có. Tuy nhiên hãy là 1 con dê có văn hóa, dê đúng lúc đúng chỗ.

4. Hãy là "man", đừng là "guy"

Đừng ngại ngùng tham gia các hoạt động mang tính đàn ông như hút thuốc, rượu chè, đánh nhau, lô đề... Con gái nói chung không thích những thứ này, nhưng những thằng đàn ông như vậy lại rất dễ cưa gái. Tất nhiên cái gì cũng phải có giới hạn: chơi nhưng không nghiện. Do đó đừng khó hiểu khi 1 cô gái ngoan ngoãn lại yêu 1 thằng côn đồ, hay good girls yêu bad boys... Tất cả chỉ vì 1 chữ "đàn ông".

5. Phải đứng trên con gái 1 bậc:

Dù gái có danh giá kiêu kì thế nào thì cũng luôn nghĩ rằng mình trên nó 1 bậc. Điều này giúp cho ta tự tin và dễ kiểm soát gái hơn. Nói 1 cách tiêu cực là "coi gái như cỏ rác". Những thằng tính cách ngang tàng, bất cần đời, không bao h coi gái ra gì thì lại luôn được gái chú ý.

6. 1 là yêu anh, 2 là không gì cả.

Khi cưa gái, phải có tâm lý là "1 là mình cưa được nó, 2 là không gì cả", nghĩa là không có bạn bè gì ở đây hết. Nhiều con gà tốt bụng, cưa gái không nổi, nhưng gái nó cứ muốn làm bạn (con gái rất tham lam). Khi gặp trường hợp này, ta phải từ chối ngay và đặt vấn đề 1 mất 1 còn với gái. Điều này giúp ta thể hiện được sự chân thành, vừa rèn luyện được 1 cái đầu lạnh để tránh kết cục trở thành "thằng bạn tốt" tôn sùng gái sau này.

7. Đừng bao giờ quá tốt với gái

Các chú có bao giờ tự hỏi "Thằng Sở Khanh nó đểu thế mà sao gái nó cứ đổ rầm rầm, còn mình tốt thế này sao cứ ngồi đuổi ruồi?". Thường những thằng tốt quá, khờ quá thường chỉ làm cho gái quý mến, muốn kết bạn thôi. Chú nào mà có lòng thương người trắc ẩn thì phải có cái đầu lạnh, tỉnh táo trước những đòi hỏi của gái để phân tích tìm ra những nhu cầu chính đáng mà đáp ứng, chứ không phải răm rắp nghe theo.


8. Đừng bao giờ cưa gái quá lâu

Nhiều chú gà tự hào nói rằng mình theo đuổi gái 2-3 năm và cuối cùng đã được nhận lời , và ảo tưởng rằng tấm chân tình được đền đáp, làm gái xúc động . Thực ra là trong thời gian 2, 3 năm đó, gái nó đã ngắm chán chê các zai khác, rồi không thấy thằng nào sập bẫy cả nên quay lại với gà thôi. Đến lúc này thì đó không phải là tình yêu, chỉ là gái đã bắt đầu sốt ruột hoặc không còn sự lựa chọn nào khác. Gà thật đáng thương.
- Thời hạn tối đa để cưa 1 gái từ khi mới quen là 3 tháng.

Bí quyết tán gái

Tán gái có nhiều cách, ở đây tại hạ chỉ nêu phương pháp tối ưu, anh em tùy nghi sử dụng. Trước hết, tán gái phải có vũ khí, vũ khí ở đây có thể là đẹp trai (nếu anh em đẹp trai), có thể là chai mặt (nếu mặt xấu như tại hạ), có thể giàu (có tiền là một lợi thế), có thể nghèo (nghèo quăng cùi bắp cũng là lợi thế, lợi thế cùi dễ liều), có thể là tài lẻ bẩm sinh như thể thao (chạy, nhảy, đá banh, bay kẹp cổ, đánh lộn…), âm nhạc (chơi guitar, acmonica, organ, đàn bầu…), thơ văn…, (chắc chắn anh em phải có năng khiếu về một cái gì đó, còn không chỉ còn mỗi cách… đẹp trai thôi). Bởi vậy kinh nghiệm ngàn năm được đúc kết lại , ghi lên bìa cuốn cẩm nang tán gái 2 câu thơ:

Không giàu thì phải đẹp trai

Không thông kinh sử... Phải dài 1 gang..


Khi đụng trận, ngoài phương pháp tối ưu, anh em phải sử dụng các sở trường nói trên để bổ trợ mình. Nắm bắt rõ tâm lý đối thủ nghĩ gì, muốn gì, từ đó lập kế hoạch, phương pháp, chiến thuật, chiến dịch, chiến lược…để tán. Bên cạnh đó, phải thực hiện bài quấy rối tình … địch như đâm bị thóc chọc bị gạo, nói xấu sau lưng, chọc quê, xỏ xiên nhau, thậm chí phải oánh lộn để tranh giành. Tâm niệm rằng nếu biết tạo dựng thời cơ, lúc cương lúc nhu, lúc thờ ơ hững hờ, lúc điên cuồng ráo riết, như thế, dẫu có lúc tuyệt vọng hết biết cũng sẽ có ngày thắng lợi oanh liệt.


Chung quy lại con gái chỉ có xấu và đẹp để từ đó yêu và ghét, cũng vì thế tán gái có mấy loại sau:

I. Tán gái xấu:

1) Tán gái xấu toàn diện:

Tán gái dễ nhất không gì qua tán bọn gái xấu toàn diện, có nhiều danh từ tương đương mà anh em cần biết thêm như “tàn canh giá lạnh”, “ma chê quỷ hờn”. Với bọn này chỉ có một từ để diễn tả:”Xấu”, xấu khỏi chê, xấu từ mỏ ác đến gót chân, xấu từ trái qua phải, từ sau ra trước, xấu từ không gian (chỗ nào cũng xấu) đến thời gian ( từ nhỏ đến giờ và mai sau). Các bác giải phẫu thẩm mỹ mà gặp bọn này như buồn ngủ gặp chiếu manh. Thẩm mỹ viện phát triển là nhờ công bọn này. Cách tiếp cận rất dễ dàng, coi ả nào mà đám con trai không thèm tiếp chuyện trong lớp lẫn ngoài đời, không thèm galăng, không thèm bất cứ thứ gì trên người của ả, thậm chí thà chết còn hơn…. quen là đích thị, về khoản mặt mũi cứ nhắm loại hình đa diện lồi bất đối xứng là được, mặt càng mụn càng tốt (đậu mùa hết rồi thì còn thủy đậu!), răng đen như cột nhà cháy, cao dưới mét tư là đúng chuẩn. Cách tán cũng dễ: ”Bất chiến tự nhiên thành”, ngồi yên nó cũng lao vào mà tán ngược mình. Đặc điểm của bọn này là viết chữ rất đẹp cùng với giọng nói 108 nên tốt nhất là chỉ liên hệ qua thư hộc bàn hoặc điện thoại, tránh gặp mặt trực tiếp cho nó… đỡ nhát ma nhau. Lỡ gặp mặt thì phải làm như tâm đầu ý hợp, nghĩa là hai đứa cùng nhin… về một hướng, tránh nhìn trực diện nhau có thể bứt tóc móc mắt gây mất đoàn kết giới tính. Khi tâm sự có thể vén tóc hoặc vuốt ót để tìm cảm giác lãng mạn vì bọn con gái đứa nào cái ót cũng đẹp. Chú ý là bọn này khi đã đổ rồi sẽ bám dai như đỉa, anh em lúc đó phải kiên quyết cắt đuôi nếu không muốn rước họa về sau. Mối tình đầu mà lâu sẽ trở thành mối tình… đầu lâu.

2) Tán gái xấu mà chảnh:

Bọn này cũng xấu nhất… trí luôn, dù y học đã can thiệp hết sức bằng công nghệ hiện đại. Cho nên bọn này hay ngụy trang cái xấu bằng các kiểu đầu tóc như xù hấp dầu vàng, quăn cháy đen giòn hay à la mode hiện nay là duỗi cong xông khói, với sự tiếp sức của các Trung tâm vì sự tiến bộ phụ nữ như Triumph, Dior, Shiseido…bọn này có thể làm một số anh em quáng gà dao động tư tưởng quyết liệt bởi đẹp xấu lẫn lộn. Hãy vừa tán vừa thuyết phục em nó chơi trò “chọn giá đúng” lại bản thân. Bọn này nếu không hoang tưởng cũng bị tự kỉ ám thị nặng. Xấu mà tưởng đẹp nên chảnh là căn bệnh nan y của chuyên ngành thần kinh học thẩm mỹ. Phải dùng thuốc đặc trị, phác đồ điều trị tốt nhất là cứ để em nó chảnh, càng làm cao bao nhiêu càng tốt, cứ khen em nó tới tấp, dồn dập, vồ vập, bọn nó sẽ tưởng mình khen thiệt và nghĩ rằng bọn nó cũng đẹp thiệt. Khi bệnh đã nặng lắm rồi thì tán tỉnh bọn này không cần năng khiếu gì sất, chỉ cần khen đẹp đồng thời chú ý khi khen chỗ nào thì phải minh họa chỗ đó, khen tóc đẹp thì vuốt tóc, khen mắt đẹp thì …vuốt mắt, sử dụng chiêu này tuyệt đối không khen từ lỗ rún trở xuống dễ bị ăn đạp. Chú ý bọn này tất nhiên sẽ có một lợi thế so sánh nhất định về một mặt nào đó (trừ khuôn mặt), như hoặc dáng đẹp, hoặc da trắng, hoặc chân dài (vì thế mới chảnh!), nếu ả nào không có một trong các yếu tố trên thì anh em cứ hạ loại rồi xuất qua Đài Loan, Hàn Quốc cho bọn đàn ông bên đó chừa cái tật lâu kéo qua Việt Nam lựa lựa chọn chọn, bị bắt mấy lần mà vẫn chưa sợ, cứ toàn 63 người lấy 1 người, còn khắc khe hơn Intel tuyển công nhân làm mướn.

3) Tán gái xấu mà hiền lành:

Loại này xấu nhưng được cái biết điều, cũng do ý thức được cái xấu và muốn vươn lên qua mặt hai bọn kia. Phân chia làm hai loại rõ rệt: loại xấu hiền bẩm sinh và loại xấu hiền do khổ luyện.

Loại xấu hiền bẩm sinh tuy xấu nhưng cũng tạm được, bởi hiền lành, cái hiền… ăn tiền cái ác mà! Anh em nên để bọn này tập trung học tập vươn lên với đời, dù gì cũng kiếm cái mà di truyền lại cho con cháu sau này...

Loại xấu hiền do khổ luyện thực ra là xấu mà đóng vai ác, qua khổ luyện hiền mà trở nên hiền, sau đó giả bộ nai tơ lừa kẻ khù khờ, trái gió trở giời lên cơn anh em sẽ chịu đời không thấu. Loại này hay săn anh em ta và cũng có ối anh em chết mà không hiểu vì sao tôi chết. Gặp loại này cứ tương kế tựu kế, giả điên khiêng đồ cúng, tán được thì đánh nhanh rút gọn chia tay hoàn... hồn liền. Đừng lo cho tương lai em nó bởi tương lai em nó xáng lạn rạng ngời lắm, thế nào cũng có người anh em nào đó vào tròng cô ả mà thôi.

4) Xấu mà có châu báu:

Loại này còn gọi là xấu giàu. Anh em nào nghèo rớt mồng tơi chỉ còn hai thứ trên người có thể nhắm mắt đưa.... răng và giữ cái còn lại làm kỉ niệm. Là mẫu người trong mộng của anh em nào tuy yêu cái đẹp nhưng phải cắn răng ra... Quảng Ninh để giúp cho mình và gia đình thoát cảnh ba đời nghèo gia truyền. Phải bản lĩnh giữ lấy mình nếu không sẽ phải ăn chả hay phở suốt đời để bù đắp khoản thần kinh mất mát. Cách tán đơn giản mười sáu chữ: than nghèo kể khổ, cung cúc vâng lệnh, phục vụ nhiệt tình, cố đấm ăn xôi. Có thể quen một thời gian hoặc suốt đời tùy khả năng tài chính của khổ chủ.

Ngoài các loại trên ra, gái xấu còn có nhiều loại như xấu… lạ (là một kiểu xấu …lạ, đang nghiên cứu bởi cái xấu này khó diễn tả về chuẩn mực, thậm chí có người lại cho là đẹp), xấu mà có duyên ngầm (cái ngầm này là do mỗi anh em tự đào và phát hiện), xấu nhưng giỏi (loại này là gu của anh em nào học cao và suốt ngày cứ cắm cổ nghiên cứu khoa học); đặc biệt, trong đó còn có một loại hình mà anh em hết sức cảnh giác gặp là tránh xa, đó là xấu …đê tiện (móa, đã xấu mà lại mất nết nữa trời!)

II. Tán gái đẹp:

Đây là phần tán gái nâng cao. Anh em nào không có khiếu tán gái đừng đọc dễ sinh bi quan chán nản sau này... khó có con.

1) Tán gái đẹp nhưng nghèo và ít học:

Bọn này nói chung là đẹp tuy nghèo và ít học, mặt mũi vóc dáng đều được, khổ nỗi thuộc dạng… tóc vàng hoe, nói chuyện với bọn này chỉ cần học đến lớp 9 trường cháy là được. Mình nói một bọn nó có thể hiểu mười, có điều mười chả ăn nhập gì với một. Tiếp xúc bọn này kị nói chuyện về khoa học - kỹ thuật, chính trị - xã hội, văn hóa - nghệ thuật…. có ngày cắn lưỡi, chỉ cần nói về cải lương hoặc tấu hài, sang trọng hơn chút thì phun tí nhạc nhẽo về Ưng Hoàng Phúc hay Châu Gia Kiệt. Cũng kị nghe bọn này kể chuyện, giọng đanh đá cá cầy mà kể chuyện tiểu thuyết bi kịch chương hồi chắc anh em không sống quá 30 như tại hạ. Tán bọn này anh em phải thổ lộ về hoàn cảnh …có điều kiện của mình để em nó mủi lòng, ráng vẽ lên viễn cảnh một tương lai thật tương sáng trong đó có cảnh chồng đi nhậu vợ ở nhà oánh bài là em nó chỉ có nước xin chết. Đây là đối tượng số một của anh em nào đang chạy cò, chạy mánh hay buôn bán ở chợ giời.

2) Tán gái đẹp, nhà khá giả nhưng biếng học và đua đòi ăn chơi:

Anh em nên tập trung tán bọn này, vừa có lợi cho mình vừa bớt hại cho xã hội. Bọn này ỷ đẹp nên đòi hỏi cũng cao, anh em nào chưa có điều kiện thì chưa nên tán (tại hạ dùng từ “chưa” chứ không phải “không”, để hi vọng anh em nào nghèo phải ra sức cày như trâu cho mau giàu, tại hạ chỉ dùng từ “không” khi nói câu: ”tiền bạc không bao giờ thừa, ăn chơi không bao giờ muộn” thôi!) Kiếm bọn này cũng dễ, nhan nhản ở cà phê, quán nhậu, bar, gilf shop. Khi tán anh em nhớ ăn mặc cho thật đẹp và sang, áo gì cũng được nhưng quần lộ lộ ra ngoài phải là Narsis(?), xách Laptop càng tốt, cợt nhã với nhau ít phút rồi xin số phone bằng cách quẹt quẹt ngón tay lên cái iPhone cho … trầy chơi, sau đó hẹn ăn tối ở Ngọc Sương rồi đi GMC uống rượu. Vì bọn này mê rượu còn hơn bọn mình nên anh em vào đó cứ phủ đầu bằng Cognac (Regular) loại Hennessy VSOP 70Cl ( hình như 1.220.000đ/chai) chừng 2 chai là không say không về (đừng kêu lộn Richard Hennessy 70Cl hai mươi chín triệu một chai kẻo cả đám ở lại đó ăn mày luôn). Vô chỗ ồn ào thì không nên nói chuyện học hành hay kêu dầu gió cho bọn nó khinh. Vài lần như thế, bạn gái nó cũng đổ huống hồ chi nó. Cũng phải nói thêm là bọn này sống không có tình yêu, sống không có ngày mai, sống chỉ cho riêng mình… và nói chuyện nhạt như nước ốc nên anh em nào lãng mạn cũng đừng tơ tưởng dài lâu, khi hết tiền là em nó… tâm hồn của đá… bay mình liền áh!

3) Tán gái đẹp, hiền lành, con nhà gia giáo, học hành đàng hoàng:

Các nàng này chỉ chiếm 5% của phụ nữ nhưng là mục tiêu của 95% trên tổng số đàn ông toàn thế giới. Tại hạ mà chỉ giáo cho anh em chiêu thức để tán các em này thì coi như cõng rắn cắn gà nhà, do đó anh em thông cảm, tự nhận thức để khẳng định bản lãnh của mình. Chỉ xin lưu ý anh em chút xíu đó là dạo này phong trào đi ngoài… học hơi nhiều nên cái đám biếng học, lười học và dốt học nhưng nhà có điều kiện (II.2) dễ đánh lừa anh em để lên level (II.3) lắm, gặp loại này anh em nên kiên trì tâm sự sẽ lòi cái dốt ra thôi mà, cá biệt có đứa đi vài năm quay về vác theo cái bằng Tiên sư giáo sỹ nữa mới kinh. Tránh đánh giá lầm người, anh em chỉ cần xem em nó về đây làm được cái gì sẽ rõ ngay thôi mà.

4) Tán gái đẹp, giàu và nổi tiếng:

Nói đến bọn này trước tiên phải …tiên sư mấy thằng nhà báo lá cải bởi đã lăng xê mấy em này với tần suất ngày càng cao trên những trang bìa tạp chí, rồi các loại Vêtêvê có đánh số gây rối loạn đám anh em mình. Nói chung phải công nhận rằng bọn này rất ư là nặng ký. Chạy Piaggio nhẹ nhẹ dạo mát hoặc vào xế hộp nếu muốn mát hơn nữa. Ở biệt thự hay chung cư cao cấp và luôn xài đồ hiệu (tiền ở đâu hè?). Do đó, anh em không phải đại gia, thiếu gia thì đừng nên… tham gia nếu còn… thương gia (đình). Bọn này có đặc trưng là con ranh nào cũng cho mình là nữ tu, mồm thì lải nhải về tình yêu đích thực mà chẳng ả nào thèm quen công chức quèn, toàn quen bọn trọc phú để moi tiền, có ả quen Tây cho mau giàu, để còn có dịp trơ trẽn rêu rao cái gọi là tình yêu không biên giới. Nói chuyện bằng tay với nhau đến nghệch mồm mà cứ ngỡ từ kiếp trước lướt qua kiếp này đã tìm được một nửa đồng điệu của đời mình. Rõ chuyện. Kịch. Anh em phải cẩn thận, tùy từng đối tượng mà lượng sức mình, nhắm đánh được thì đánh, còn không thì “Không nghe, không biết, không thấy”. Tán bọn này cách duy nhất là xài tiền không gớm tay. Dĩ nhiên là phải có xế hộp, không cần phải đắt tiền như cái xe của bà già súng bắn không chết, mà chỉ cần bèo bèo cỡ Mercedes - Ben C200 như Hồ Quỳnh Hương là được. Ăn chơi phải ở những nơi mưa rơi và sang trọng như Vinpearl hay Evason Hideaway. Mua sắm thì vào Parkson, Diamond…, nói chung là 24 giờ 7 ngày chỗ nào đắt nhất thì vào, chú ý khi trả tiền đừng có chớp mắt kẻo em nó hiểu lầm rồi sinh ra bắt bẻ anh không yêu em mắc công thanh minh mãi có rách việc.

5) Tán gái đẹp, nhà giàu, học giỏi, hiền lành, không đua đòi ăn chơi:

Loại này..... không có trên đời đâu, anh em khỏi mắc công kiếm. Biết đến giai đoạn làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu có xuất hiện không, chứ 30 năm xây dựng CNXH rồi tại hạ chưa thấy ai (mà nếu có thì giang hồ hiểm ác đã cướp từ lâu), anh em nào nếu biết có ai thì chỉ giáo để tại hạ đứng từ xa chiêm ngưỡng cái coi.

Và cũng còn nhiều loại gái đẹp nữa nhưng do thiểu số nên tại hạ chỉ điểm sơ qua: đẹp nhưng vô duyên (loại này ban đầu thì thích nhưng sau sẽ chán ngắt bởi vô duyên, nhạt nhẽo), đẹp lỡ cỡ (lúc thì đẹp, lúc thì không, loại này nửa nạc nửa mở chắc do trang điểm)…, còn nhiều loại gái đẹp nữa nhưng tại hạ không tiện nêu tên, anh em nào Mạnh Thường Quân muốn cứu vớt đời em thì nhào vô, có điều bọn này khi đã nhúng chàm rồi khó cứu lắm, đừng hão huyền vì tình yêu đích thực, tốt hơn hết là đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày.

Để ria mép: đĩ - đẹp - đểu - đú

Tục ngữ Tây Ban Nha có câu: "Một nụ hôn mà không có ria mép thì như một quả trứng mà không có muối". Tức là ria mép có thể thêm hương vị cho tình yêu. Mình đọc được câu này khi đã để ria mép được hơn tháng nay (dù mới lưa thưa thôi). Hóa ra bấy lâu mình đang làm một việc có ích cho tình yêu mà không hề hay biết.

Thực ra, có một dạo cũng đã từng thử để ria mép, nhưng dạo đó còn đi làm ở Công ty cũ, tóc để mái, rẽ ngôi, nên nhìn không hợp lắm. Đợt ấy mới để được mấy hôm, có anh ở phòng bên bảo mình là: "Chú mày để ria mép trông… đĩ quá!". Hehe, thế là thôi, không để nữa. Vì, xin lỗi, em không phải là con đĩ.

Sang đây mình đổi kiểu tóc, không để mái, không rẽ ngôi, đầu cứ tròn xoe như là đầu gấu nên để ria mép trông cũng hợp hơn.

Sở dĩ mình muốn để ria mép là vì mấy lí do:

Thứ nhất, để ria mép vì trông nó… đẹp. Trên lý thuyết, ria mép có thể coi là một thứ dùng để… làm đẹp cho đàn ông, giúp họ trông manly hơn. Người ta nói không có người phụ nữ xấu, chị có người phụ nữ không biết làm đẹp. Tương tự, không có người đàn ông xấu, chỉ có người đàn ông không biết… để ria mép. Thế nên tội gì không làm đẹp, nhất là khi chả mất tiền như phụ nữ phải tốn cho mỹ phẩm. (Nói thế này kiểu gì cũng có người bảo mình điệu)

Thứ hai, để ria mép vì trông nó… đểu. Mình lâu nay vẫn được mọi người nhận xét là trông hiền lành, thư sinh mà,... Kể ra hiền lành, thư sinh cũng tốt, cũng là một mẫu con trai lý tưởng của nhiều cô gái thì phải. Nhưng mà con trai mà mang tiếng hiền lành, thư sinh quá cũng không thích, phải gấu gấu, đểu đểu một tí mới tốt. Mấy anh ở Công ty mình có dạy mình là "con gái nó không thích con trai hiền lành quá đâu, các em ấy thích những thằng nào phải hơi đểu đểu một tí". Nghe cũng hợp lý đấy nhỉ? Ngoài ra, để ria mép còn giúp mình trông già dặn hơn. Cái mặt mình trông trẻ trẻ thế nào ấy, 27-28 tuổi rồi mà cứ như 20... Trẻ thì cũng tốt thôi, nhưng mà nhiều khi trong công việc, đi họp, tiếp xúc với người ngoài, người ta thấy mình còn trẻ quá, không đánh giá cao, làm mình cũng mất tự tin. Thế nên trong trường hợp này ria mép cũng là một giải pháp.

Cuối cùng, để ria mép vì trông nó… đú. Mình thì thuộc dạng nhà quê, chân đất mắt toét, nên thi thoảng cũng thấy tủi thân, muốn đú một tí với đời cho đỡ tủi vậy. Nhưng mà muốn đú thì cần nhiều thứ lắm: này là tiền, xe, điện thoại, này là cổ phiếu, hàng hiệu… Ặc, mình làm gì đủ sức để mà có mấy thứ đó, đú đối với mình chỉ là một giấc mơ xa vời thôi. Thế mà tự nhiên thông minh đột xuất, nghĩ ra cái ria mép, nuôi mấy hôm thôi mà trông cấp độ đú của mặt mình đã lên mức báo động da cam. Hehe, trông cũng sành điệu đấy chứ nhỉ, mà lại chả tốn đồng nào. Cuối cùng phát hiện ra không chỉ có Lệ Quyên biết hát "giấc mơ có thật"!

Kinh nghiệm hơn tháng qua cho thấy nuôi ria mép chả tốn công, tốn sức gì mấy. Duy có điều là phải giữ cho nó thẳng. Mình đã hạ quyết tâm rồi, nhất định nó phải thẳng, chứ không một vài năm nữa lỡ cưới được vợ về nó lại thành… râu quặp thì nguy. Nghĩ đến đây thì giơ tay giật một cọng râu đau điếng, tỉnh dậy: ơ té ra này giờ mình nằm mơ hả, ria mép mấy tuần trước đi cắt tóc bị cạo rồi còn đâu, thôi ngủ tiếp...

Sưu tầm

Cạo râu phải đúng cách

Cạo râu là công việc hàng ngày của nam giới. Việc đó tưởng chừng như đơn giản nhưng nếu không thực hiện đúng sẽ gây tổn thương và để lại những vết tích chẳng đặng đừng trên khuôn mặt.


Cạo râu đúng cách
- Thông thường, cạo râu được thực hiện theo một trong hai cách là cạo ướt (làm ướt râu bằng xà phòng hoặc kem chuyên dụng rồi dùng dao cạo bằng tay) hoặc cạo khô (để khô râu rồi dùng máy cạo râu). Cạo ướt nhiều khi không khử được hết râu và làn da không được phẳng mịn, còn dùng máy cạo râu thì hay để lại những vết xước.
- Để việc cạo râu đạt được hiệu quả và tránh hiện tượng da bị rát sau khi cạo râu, cần làm ẩm da mặt bằng nước ấm, tạo thật nhiều bọt khi dùng kem cạo râu. Giữ dao cạo thật chắc nhưng phải thật nhẹ nhàng khi đưa đi đưa lại trên da mặt theo hướng mọc của râu.
- Sau đó, rửa mặt và làm sạch dao bằng nước lạnh, rồi dùng tay vỗ nhẹ vào mặt cho khô. Cũng có thể dùng ruột cây lô hội (nha đam) thoa lên vùng dưới cằm để nhanh chóng cảm thấy dễ chịu. Lưu ý khi cạo râu nên cạo theo chiều thuận của râu để tránh tạo ra những vết xước do dao cạo không được sắc hoặc những góc cạnh của bàn cạo khía vào phần da không có râu.
- Không nên cạo râu trước khi tập thể dục hoặc làm các công việc nặng nhọc. Vì khi đó, muối trong mồ hôi có thể gây ra cảm giác bỏng rát hoặc kim châm.
Vào mùa hè, nên cạo râu vào buổi tối thay vì buổi sáng để tránh được cảm giác rát do ánh nắng mặt trời hoặc các sản phẩm kem chống nắng, không bị dị ứng da và không xuất hiện các nối đó khi đi ra nắng.

Chăm sóc da sau khi cạo râu
- Chăm sóc da sau khi cạo râu nhằm xoa dịu sự kích ứng và điều hoà da. Khi cạo râu, có thể dao cạo gây ra những vết trầy xước hay da bị rát, do đó làn da rất dễ bị kích ứng và bị khô. Trên thị trường có một số sản phẩm chăm sóc da sau khi cạo râu khá công hiệu như dầu thơm xoa dịu vùng da sau khi cạo râu, kem dưỡng da... Những sản phẩm này ngoài tác dụng dưỡng da còn có mùi thơm rất nam tính, giúp khẳng định phong cách đàn ông.

Cách chọn mua và bảo quản dao cạo râu
- Khi mua máy cạo râu, không nên bỏ qua các phụ tùng đi kèm bằng cách tham khảo kỹ và chọn mua những thứ thật cần thiết: bàn chải quét xà phòng, nước bôi khít chân lông, xà phòng cạo râu dưới các dạng chai, bình xịt, tuýp. Những thứ trên giúp cho việc cạo râu dễ dàng và không bị đau, đồng thời giúp sử dụng máy cạo được lâu bền. Khi sử dụng máy cần thao tác đúng theo hướng dẫn. Không sử dụng nước và kem cạo cho loại máy không có hàng chữ Wet-Dry trên máy. Nếu râu quá dài thì phải cắt ngắn trước khi cạo. Để cho pin hết năng lượng mới sạc, không được sạc nhồi. Mỗi lần cạo râu xong phải vệ sinh máy, lau chùi hết râu trong máy, tránh để đầu cạo bẩn lâu ngày làm cho dao bị gỉ sét.
- Để tránh gặp phải những trường hợp như dao cạo bị mẻ hoặc máy cạo râu bị cháy, xuất hiện các đốm đen lỗ ở chân lông hoặc râu mọc ngược vào trong, nên làm sạch dao cạo trước và sau khi dùng, tạo thật nhiều bọt cho râu trước khi cạo. Có thể sử dụng một vài sản phẩm dưỡng da để làm da mịn mát sau khi cạo râu.
- Để lưỡi dao bền, điều quan trọng là rửa lượng kem dư và phần râu bám vào lưỡi dao thường xuyên. Rửa dưới nước ấm để làm nóng lưỡi dao và quay ngược lại, nhúng vào nước để làm sạch mặt kia của lưỡi dao. Lưỡi dao nóng sẽ cắt dâu nhanh hơn.
- Lau sạch và làm khô lưỡi dao cũng có tác dụng kéo dài tuổi thọ của dao vì mặt dao không bị oxy hoá, dần dần làm cùn lưỡi.
- Nên bảo quản máy và dao cạo râu ở nơi khô ráo. Tránh để máy hoặc dao cạo râu xuống bồn rửa mặt.

Vợ chồng thời @ - Vợ làm IT

Ngày vợ mới vào làm cùng công ty, lần đầu tiên gặp chồng là lúc vợ đến sửa máy tính của chồng bị trục trặc. Mới thấy vợ đến... sửa máy, chồng đã choáng.


Trong mắt chồng, con gái mà làm IT thật ngược đời, hẳn là các cô này khô khan và gai góc lắm. Thế nhưng, chồng “say nắng” ngay trước vẻ rất nữ tính của vợ. Học kinh tế, làm phòng kinh doanh, vốn liếng công nghệ thông tin của chồng rất... khiêm tốn, chồng cũng chẳng buồn cải thiện mà chỉ dành công sức cho chuyên môn của mình. Nhìn bàn tay thon thon của vợ di di con chuột để sửa máy, nghe giọng nói vợ dịu dàng, ánh mắt vợ long lanh mà sao tim chồng thổn thức quá đỗi. Thế là chồng lên kế hoạch chinh phục “cô nàng IT”. Dân kinh doanh giỏi ăn nói, lại thêm tình yêu chân thành nên chồng đã cưới được vợ chỉ sau hai năm đeo đuổi.

Có vợ làm IT nhưng chồng ỷ lại. Để tiện đi công tác, chồng mua cái laptop nhưng máy bị bất cứ vấn đề gì thì chồng cũng gọi vợ. Khi vợ bày cho chồng để lần sau có bị lỗi như thế nữa thì tự sửa, chồng cũng chẳng thèm chú ý, chỉ cười lấy lòng: “Lâu lâu anh nhờ vợ chút mà, cho vợ có dịp trổ tài chứ”. Vợ hứ một cái rồi cũng vui vẻ giúp chồng. Đi công tác, đôi lần chồng cũng gọi về cho vợ khi tự dưng máy bị treo hoặc chương trình nào đó bị trục trặc. Gặp lúc “khó chịu trong người”, vợ nhăn nhó, phàn nàn chồng là chẳng thấy gọi điện hỏi thăm vợ gì hết, chỉ khi sửa máy mới gọi. Chồng hối hả thanh minh: “Đâu có, một công đôi việc mà, chủ yếu là anh nhớ em nên gọi”. Nghe thế, vợ lại cười. Chồng vậy thì giận làm sao được.

Công việc đòi hỏi chồng thường xuyên đi công tác nhưng vợ tuyệt đối tin tưởng chồng, chưa bao giờ nghi ngờ hoặc căn vặn chồng điều gì. Mấy chị cùng phòng cũng góp ý to nhỏ với vợ, nào là phải quản lý chồng, đừng có tin mấy ông, nhất là chồng em miệng mồm dẻo quẹo. Mưa dầm thấm lâu, vợ cũng đâm ra lo lo. Vợ để ý thấy khi nào chồng đi công tác thì buổi tối cũng ngồi máy tính làm việc và chat với vợ, ít khi ra ngoài nhậu nhẹt, mà nếu có cũng không đi quá khuya và có “báo cáo” nghiêm chỉnh với vợ. Nghĩ mãi, vợ nảy ra ý cài chương trình quản lý từ xa vào máy tính của chồng. Nếu vợ cẩn thận thì chiêu này sẽ không bị chồng phát hiện, vì chồng vốn “i tờ” về IT mà. Làm vậy, vợ sẽ “kiểm soát” được chồng có mail hay chat gì với cô nào không. Báo chí bây giờ nhan nhản chuyện các ông chồng liên lạc với nhân tình chỉ qua mail và chat mà! Nghĩ là làm, nhân lúc quét virus cho máy trong lúc chồng đi tắm, vợ lén cài chương trình đó vào máy, lưu vào một thư mục kín đáo mà chồng chẳng bao giờ xem tới.

Từ đó, thỉnh thoảng vợ truy cập vào máy tính của chồng từ máy của mình, nhưng hoàn toàn không phát hiện được điều gì nghi ngờ. Khi vợ vờ hỏi thăm chồng là có đang chat với ai ngoài vợ không, chồng nói với anh bạn cùng phòng thì cũng đúng như vậy. Hoặc khi chồng nói đang làm việc, vợ cũng thấy màn hình chỉ toàn các file công việc. Khi chồng nói không lên mạng, vợ kiểm tra cũng không thấy ẩn nick. Vốn đã tin chồng, nay vợ càng tin hơn, chỉ cười cười khi các chị cùng phòng bàn về chủ đề quen thuộc “Trời ơi, sao em tin chồng dữ vậy...”.

Bẵng đi một thời gian, vợ không còn nhớ đến việc kiểm tra máy tính của chồng từ xa nữa. Không chỉ vì vợ tin tưởng chồng mà còn do vợ có em bé nên thời gian không còn nhiều như trước. Cho đến một hôm, chồng nhờ vợ cài lại máy do máy chạy chậm. Khi chép dữ liệu, vợ phát hiện thấy một file có cái tên rất đáng nghi “nhat ky viet cho tinh yeu cua minh”. Biết là không nên nhưng không kìm được sự tò mò, vợ mở ra xem.

“Ngày... thực tình mà nói thì mình cũng biết về IT, nhưng mà thích vợ, để vợ có cơ hội “lên mặt” nữa chứ, hoặc vợ nhăn nhó cũng đáng yêu... hi hi”.

“Ngày... Hehe, đúng là vợ mình làm IT có khác. Hôm nay lén cài chương trình quản lý từ xa vào máy tính của mình, chắc lại nghe lời mấy bà trong công ty xui phải quản lý chồng. Biết là chồng ngoan mà còn đòi quản lý. Thôi kệ, mình cũng không làm gì có lỗi với vợ nên có gì đâu mà sợ. Giả bộ như không biết gì cho vợ vui...”.

Đọc những dòng trên mà vợ đổ mồ hôi, sém xỉu. Chồng ơi là chồng, ra là đã biết tỏng mà giả bộ ngây thơ. Nhưng mà... giờ thì vợ cũng phải giả bộ không biết gì thôi, nói ra... ngại lắm...

Theo Tâm Yên - Phụ Nữ Online

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

BẠN ĐẾN THĂM TẾT



Hình ảnh sinh hoạt cộng đồng



Sinh hoạt cộng đồng - Mừng xuân Nhâm Thìn -Thành phố Garden Grove , California

ĐỐ VUI ĐỂ HỌC - THIẾU NHI DỰ THI
QUỐC PHỤC CỔ TRUYỀN -NĂNG KHIẾU

Trường Việt Ngữ Giáo Xứ Đức Mẹ La Vang Giáo phận Orange California, Nhân dịp Tết Nhâm Thìn Cổ Truyền Việt Nam, tổ chức Đố Vui Để Học và Thi mặc Quốc Phục Cổ Truyền Việt Nam thuần túy cho lứa tuổi từ 3 tuổi đến 16 tuổi. Các Bậc phụ huynh cũng rất phấn khởi và đưa các con em dến tham gia rất phấn khởi và nhiệt tình.. Linh mục Giám quản Nguyễn Văn Luân, Cha Phó Vũ ngọc Long rất quan tâm Trường Việt Ngữ và Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể.

















Nếu thích theo dõi thêm hình ảnh , mời bạn bấm vào link dẫn dưới đây

https://picasaweb.google.com/WilliamngocNguyen/January212012OVUIEHOCVATHIQUOCPHUCCOTRUYENVIETNAM#





Hình ảnh Đố Vui Để Học và thi mặc Quốc Phục Cổ Truyền Việt Nam.

William-Quế-Nguyen


Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

NHỚ CÀNH MAI ĐẮNG - LÊ HOÀNG DŨNG


Có lần vào quãng giữa thánh chạp, tôi đạp xe cọc cạch về An Phước thăm anh Chánh. Ngày xưa – những năm chống Mỹ An Phước được mệnh danh “vườn dâu An Phước” đã đi vào thơ ca và đi vào lịch sử. Giờ đây, qua biết bao nhiêu trận bom cày đạn xới, chất khai quang diệt cỏ diệt cây, An Phước chỉ còn lác đác mấy ngọn dừa lão mình đầy thương tích. Bên dưới, quanh những hố bom đìa chỉ trồng toàn là chuối. Đặc biệt trong mỗi lùm bụi đâu đâu cũng thấy những gốc mai vàng.
Anh Chánh đang bứt lá những cây mai có gốc to, có hình thù ngộ nghĩnh. Thậm chí nó còn những vết thương trên mình.
Tôi không sành về mai, chỉ thích mai năm cánh vàng rực rỡ nở đúng mùng một Tết dài dài ra giêng vậy thôi. Anh Chánh “xóa mù hoa” cho tôi bằng những giảng giải rất sành điệu như một nhà “mai học”. Đại khái:
“Bây giờ người ta chơi mai điệu nghệ cầu kỳ lắm. Mai năm cánh thông thường có hồi ế độ. Nhiều cây mai vàng đột biến bảy cánh chín cánh, mười hai mười bốn được nhân giống nhanh chóng và hốt bạc cũng nhanh. Chú mày đã thấy giống mai nở ra hàng trăm cánh chồng chất như bông cúc chưa? Lại có loại cánh trắng muốt, mỏng tang run rẩy trước gió thấy mong manh tội nghiệp. Rồi huỳnh tỉ hai bốn cánh, phước lộc thọ có màu trông cũ kỹ nhưng lạ mắt. Còn bạch mai cổ thụ đầy truyền thuyết thì chỉ đứng ở đình Phú Tự uy nghi, lặng lẽ để suy gẫm để nghĩ tới chứ không phải để chơi. Người ta còn nhập cả mai Miến Điện, Ấn Độ về nữa…”.
Anh Chánh còn nói thêm rằng: Ở cây mai phải khoe đủ năm thứ: khoe gốc, khoe rễ, khoe sắc, khoe bông, khoe dáng, có khi khoe luôn cả thành tích đã từng đoạt giải vàng bạc đồng ở đâu đó cho oai.
Cứ coi đó là bài học đầu tiên của tôi về hoa mai khiến tôi có chút lưu tâm.
Tôi không ngờ chỉ mới mấy năm im tiếng súng mà từ một trinh sát lão luyện anh Chánh lại sành về mai như vậy.
Người chơi mai thường chọn gốc rễ rồi tới dáng cành hoa lá . Tất nhiên màu hoa phải vàng rực rỡ. Gốc mai cũng vô cùng quan trọng. Những phù thủy cây kiểng có thể ghép rễ, ghép cành y như đồ thật, nhưng gốc thì có sao chịu vậy.
Tôi nói về mai theo cách hiểu cạn cợt của mình vậy. Tôi có chơi mai cũng là chiếu lệ, nhà người ta có mình cũng có. Bởi tôi vốn là một kẻ tàn tật nên ngại (chớ không phải ghét ) cưa, cắt, uốn, ràng rịt để rồi ra một dáng vẻ nào đó chỉ có trong sách vở.
Anh Chánh nói dông dài về mai nhưng cuối cùng chốt lại một câu: Nói là nói vậy, làm cây mai theo phong trào, có ai mua thì bán kiếm ít đồng ăn Tết, chớ chẳng có nhánh mai nào bằng mai ký – ninh của tụi mình hồi đó. Nhăc tới đó cả tôi và anh đều nhớ tới một cành mai đầy kỷ niệm của những ngày trong lửa đạn chiến tranh: Đó là một năm vô cùng ác liệt trong đời lính của tôi, sau Mậu Thân sáu tám. Những trận càn liên miên của lính Mỹ và đủ thứ lính có vũ khí hạng nặng, xe tăng băm nát mặt đất, máy bay đầy trời, tưởng quơ tay là đụng. Thiếu gạo, thiếu muối, thiếu thuốc nhất là thuốc sốt rét trong nhiều ngày. Chúng tôi phải uống thứ “ảo dược” được bào chế bằng loại bột gì đó rất đắng. Do ép nén không dẻ nên tan ngay trong miệng gây ra những trận nôn ói cực hình, mật xanh mật vàng đều từng thấy. Thảng hoặc được phát một viên ký ninh vàng chánh hiệu là vô cùng quý giá. Có một lần Huỳnh văn Cấm quê gốc Ba Tri kiếm được một viên thuốc như vậy qua một đồng hương Bến Tre mới đi bệnh viện về cho nhờ “mánh” độn thuốc dưới lưỡi, vì y tá bắt phải uống ngay trước mặt để bảo đảm đúng thuốc đúng người đúng bệnh. Hắn đã chịu đắng tới xương để lấy được một viên thuốc một cách thông minh. Viên thuốc được nghiền nhỏ pha nước, cái thứ nước vàng lơ, đắng nghét được chuyền mỗi đứa hớp một hớp cho đến hết. Phải nói cái chất đắng dễ thương đó không cắt được cơn rét run nhưng sau này tôi và những đồng đội thân thương - kẻ sống người chết cứ nghĩ về nhau mãi.
Nhờ cái mánh độn ký - ninh dứơi lưỡi, chờ y tá sơ ý nhả ra cất mà Tết năm đó tiểu đội tôi có bốn viên thuốc màu vàng đã mòn đi chút ít do tan trong nứoc miếng nhưng đó là một gia tài. Chỉ khi nào tiểu đội có tới vài ba đứa rét run mới xuất kho ngâm một ca chia cho mỗi người làm “liệu pháp ký – ninh” một cách duy ý chí để vượt qua cơn thắt ngặt.
Năm đó sốt rét hòanh hành đến nỗi Tết đến nơi mà không ai nhớ ra suối tuốt nhánh mai cho kịp mừng xuân. Mai rừng trổ rất muộn, phải đến ra giêng trở đi tự trút lá rồi bất ngờ trổ vàng rực một khoảng rừng, soi bóng xuống những con suối mùa khô chảy về ngập ngừng …. thật sự hoành tráng bất chấp đạn bom. Có ai đã nhìn thấy một lần những nhánh mai bị tuốt lá bởi hơi bom B52 mà vẫn ngóc đầu lên trổ những bông hoa kiêu hãnh. Chúng tôi đã nhìn thấy và thầm thán phục vừa tụ hào như chính mình cũng nhập thâm vào nhánh mai bất tử và rực rỡ kia. Hỡi cánh mai rừng kia ơi! Xin cảm ơn mi đã giúp ta nhiều lắm đó. Ta ngẩng cao đầu chỉ với việc đã nhìn thấy mi nở hoa hiên ngang trong khói lửa.
Tôi sẽ nói tiếp về mấy viên ký – ninh báu vật còn lại của tiểu đội. Bàn bạc về chuyện thiếu nhành mai đón xuân vui Tết, Anh Chánh bỗng nói như một định lý: “Có màu vàng là có mai”, Chiến râu cũng chồm lên phát biểu: “Có ký - ninh là có màu vàng”. Thế là kẻ đi tìm nhánh mai đẹp, người thì gom giấy xé từ nhật ký, rìa bằng khen, thư từ, giấy ra viện, chứng nhận huân chương… rồi cắt, xé thành hình những bông mai năm cánh, đem nhúng trong thuốc ký – ninh pha đậm làm thành một nhành mai. Tôi chưa thấy nhánh mai nào đẹp như vậy. Ngồi quây quần bên nhành mai đắng mùi thuốc, quấn lá cò ke làm thuốc hút , uống trà cơm cháy, gạo rang rồi ôm nhau run lập cập để ai cũng thấy rằng sự run rẩy này là của người khác chớ đâu phải bản thân mình. Run rẩy truyền cho nhau một thứ sức mạnh vô hình nào đó mà sống mà chiến đấu.
Rồi Tết đi qua. Mùa khô thường vào chiến dịch Đông - Xuân. Đôi bên đều dễ hành quân tìm diệt nhau bằng những trận đánh lớn. Đói khát, hành quân, giáp trận như cơm bữa. Sốt rét rừng quật ngã từng đứa. Còn ba viên ký - ninh chúng tôi lần lượt hòa tan húp hết. Tiểu đội trưởng Bảy Tâm lý luận rằng thứ gì đắng bằng hoặc hơn ký - ninh đều trị được sốt rét. Và cây thù lù được đưa lên đầu bảng. Bởi trong tiểu đội có đứa đã lỡ dại ăn thử. Cây này có lá giống cây ớt, có trái nhỏ hơn ngón tay út được bọc trong cái lồng đèn mỏng mảnh mà kín đáo. Lạy trời, không có máy đo độ đắng nhưng tôi tin xuyên tâm liên cũng thua xa. Uống xong hình như liếm da mình cũng đắng, mùi nước tiểu bốc lên cũng có vị đắng. Rồi vẫn sốt và vẫn run. Tiểu đội trưởng phán: “Tại tụi bây uống thuốc thiếu niềm tin”. Rồi anh cười một cách rất lạ mà mãi sau này khi anh đã hy sinh rồi, đêm đêm ngẫm lại sự đời tôi mới nhận ra và thương anh vô hạn. Sau cái trận “thù lù dược liệu” bất thành ấy chẳng thấy ai có sáng kiến về dược chất nào nữa. Tiểu đội lại sắp bị xé lẻ chia nhau nhận nhiệm vụ mới. Chẳng lẽ cứ cái kiểu bưng ca nước suối cụng lắc cắc hẹn gặp ngày chiến thắng hoài cũng kỳ. Tôi chợt nhớ tới nhành mai ký - ninh vẫn còn vàng rực giắt trong gốc cây bằng lăng, có lẽ nó cũng có ý chờ đợi năm sau ăn Tết nữa, cùng “Mừng xuân mới thắng lợi mới” với chúng tôi. Nó có thể đợi được nhưng chúng tôi sắp chia tay. Bảy Tâm - tiểu đội trưởng ra lịnh: “Toàn tiểu đội chú ý, theo đề nghị của chiến sĩ Út Dũng, ngâm mai ký - ninh vừa làm thuốc vừa làm rượu chia tay.” Anh móc ca Mỹ rứt nhẹ từng bông mai bỏ vô ca ngâm một hồi cho bảo đảm ra hết chất đắng. Khi thấy những cánh mai giấy đã nhợt nhạt anh sớt ra ca mỗi đứa một miếng rồi hô: Dzô! Mấy cái ca chụm vào nhau khua lốp cốp. Mỗi đứa đều uống cạn và uống cả những giọt nước mắt yêu thương vào lòng. Rồi chúng tôi gõ vào ca vào bình toong mà run rẫy hát những bài hát hào hùng bất tận . Cứ để cho nước mắt tự khô đi để làm như không ai nhận ra mình đang khóc, tiếng hát át cả tiếng B52 đang rền, đất cát rơi đầy trên tóc... khiến lời hát cũng lấm lem.
Năm nay tôi có về An Phước là để thắp nhang cho anh Chánh. Anh đã ra đi vào giữa một mùa mai do vết thương tái phát. Mấy đứa con thương anh lấy vải trắng buộc tang cho từng gốc mai mà anh từng chăm sóc. Đem theo vài viên thuốc đắng hòa vào cái ca Mỹ sứt sẹo của anh, hớp một nửa còn bao nhiêu đem rưới lên ngôi mộ cỏ. Tôi nhắm mắt lại để hình ảnh anh hiện rõ hơn và hình như trong tay anh đang nâng niu một nhánh mai vàng.

LÊ HOÀNG DŨNG
(Báo Xuân Văn Nghệ Bến Tre)


Thơ - Phố núi mưa





PHỐ NÚI MƯA

Những cơn mưa hiền hòa
trôi nhạt nhòa trong biển nhớ
Tôi đi tìm Anh ,
tìm hạnh phúc mong manh chơi vơi.
Tôi muốn hỏi cuộc đời ,
rồi sẽ trôi về đâu ?
Giấc mơ đời vội vả sẽ tan mau
Còn đâu ?
Miền ký ức xưa dịu dàng yêu dấu
Mimosa ngập ngừng -và nổi nhớ bỗng dưng...

Làn gió nhẹ thổi lao xao...
Hàng thông reo vi vút
Cơn mưa chiều bất chợt...
Đến rồi đi !
Ừ nhỉ ,còn gì trong nổi nhớ ?
Phố núi một chiều mưa lao xao

---MPN---



Cuộc sống tươi mới

Bạn cảm thấy cuộc sống mỗi ngày của mình thật nhàm chán, tẻ nhạt, giống như con tàu cứ chạy mãi trên một đường ray không bao giờ thay đổi. Sáng ngủ dậy đến công ty, chiều lại về nhà với bộn bề công việc đang chờ đón. Bạn thấy mọi thứ xung quanh thật vô vị. Sao không thử thay đổi để thấy cuộc sống tươi mới hơn.


Thay đổi con đường đi

Thay vì sáng nào cũng đi trên con đường quen thuộc đến độ nếu nhắm mắt bạn cũng đọc được biển hiệu ở bên trái đường, hay nhìn thấy người bán hàng ở cửa hệu gần ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Bạn hãy bắt đầu một ngày mới với một ngã rẽ khác, một con đường mới hoàn toàn so với ngày hôm qua. Bạn đừng ngại con đường mới sẽ xa hơn thường ngày, hãy quan sát, bạn sẽ nhận ra mọi vật xung quanh đều mới mẻ, tươi vui. Và chắc chắn bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của cuộc sống hơn.

Tự cho phép mình dậy muộn hơn mọi khi

Bạn sẽ nghĩ ngay trong đầu "Nếu dậy muộn sẽ không kịp để bắt đầu một ngày với biết bao công việc đang chờ đón". Bạn đừng quá lo lắng. Thay vì mỗi ngày bạn thức dậy từ lúc 6h, sao bạn không để chuông đồng hồ sớm hơn 5- 10 phút, rồi tự cho phép mình "nướng" thêm tí chút để dệt những giấc mơ. Thật thích thú khi được nằm nướng mà không sợ phải "vi phạm giờ vàng".

Thay đổi gu thưởng thức âm nhạc

Đương nhiên bạn không phải thay đổi 180 độ. Bạn thích dòng nhạc trữ tình với những giai điệu nhẹ nhàn, sâu lắng, bạn thích dòng nhạc rock bốc lửa và cuồng nhiệt… Bạn đừng quá tôn thờ dòng nhạc của riêng mình, thỉnh thoảng hãy thử bật lên một bài hát lạ mà bạn bè giới thiệu cho bạn. Tuy không thuộc sở thích nhưng bạn hãy thử lắng nghe và nhập hồn mình vào bài hát xem sao? Chắc chắn cũng không kém phần thú vị.

Hãy điệu hơn một chút.

Bạn cho rằng chỉ trong những cuộc gặp gỡ quan trọng mới cần trang điểm, còn những lần dạo chơi trên phố thì “bình thường thôi”. Thử một lần xuống phố “không như mọi ngày” với áo quần được chăm chút kỹ lưỡng hơn, phơn phớt chút má hồng môi son… Bạn đừng ngạc nhiên khi có ai đó ngoái nhìn.

Hãy dành cho mình một chút thời gian ngoài công việc, gia đình, bạn bè, học tập

Công việc căng thẳng, những áp lực từ cuộc sống xung quanh làm bạn mệt mỏi. Thỉnh thoảng bạn nên dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Hãy thử một mình ngồi ở quán cà phê thưởng thức hương vị của cà phê một cách đúng nghĩa, thoát khỏi những lo toan cuộc sống trong giây lát để nhìn mọi người xung quanh đang hối hả với cuộc sống thường nhật, chắc chắn bạn sẽ yêu hơn cuộc sống rất nhiều.

Đổi không khí

Bạn đừng mãi miết kiếm tiền, lâu lâu hãy lên kế hoạch đi du lịch đâu đó cùng bạn bè và người thân để đổi không khí đồng thời tăng cường sức khỏe. Đây cũng là cách bạn làm cuộc sống của mình tươi mới hơn. Thỉnh thoảng bạn có thể đi xem một vài bộ phim mới ở các rạp hay các chương trình ca nhạc thay vì cứ ở nhà xem ti vi, bạn sẽ ngac nhiên nhận ra rằng cuộc sống vốn không phải như ta vẫn thường nghĩ, những góc độ phong phú của cuộc sống vẫn còn nhiều phía trước đang chờ bạn khám phá.

Đừng ngại những mối quan hệ mới

Đôi lúc bạn thấy ngại khi có thêm bạn mới, bởi bạn cho rằng chỉ cần những người bạn thân quanh mình là đủ. Bạn nên nhớ rằng cuộc sống không bao giờ là đủ. Hãy cởi mở với những người bạn mới quen, nếu được có thể dành chút thời gian để chuyện trò, ăn kem hay dạo phố… Chắc chắn bạn sẽ bất ngờ khi khám phá ra ở họ những điểm nổi bật, bổ ích. Biết đâu sau đó bạn lại có thêm một người bạn thân nữa thì sao?

Những thứ đừng bao giờ nên nuối tiếc

Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua.

Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.


Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người đàn ông/đàn bà bạn đã yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi...

Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng...

Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh bướm mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi...

Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.

Những người luôn bận lòng với những đố kị, day dứt với những đau khổ, trẫm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.

Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, tôi mong bạn sẽ mỉm cười. Vì mình đã sống những ngày trọn vẹn.

Thơ - Hỏi nắng


 


Hỏi Nắng

Sao nắng còn ngủ mãi trên đồi
Nhả từng cụm tơ vàng mơ trên lối
Thung lũng vắng trũng sâu ,
Chiều nghiêng ngã tối ...

Lối về ơi , thênh thang !
Một vạch nắng xiên xiên ngỡ ngàng .
Hoang đàng đuổi theo em
Chớp hờ trên môi em nụ vội ...

Chiều loãng vào bóng tối ,
Anh ở đâu ?
Có thấy lòng buốt nhói .
Đơn côi bủa giăng .

Có thấy lòng tiếc nuối
Khi con tim đọa đày
Ở giữa chừng ...
Con nắng và bóng đêm .

---mpn---
 


Ngày hôm nay, tôi sẽ...

Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác.


Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.

Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.

Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.

Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.

Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.

Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.

Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.

Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết

Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.

Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua

Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...

Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào.

Bạn cũng vậy nhé !

Khóc và cười

Khóc là khi ta vấp ngã. Cười là khi ta tự mình biết đứng lên.

Khóc là khi người thân của ta không còn nữa. Cười là để kiên cường khi không có người thân.

Khóc là khi ta đau buồn , khi gặp những vấn đề khó khăn trong cuộc sống để rồi phải biết tự mình đương đầu với nó để đón nhận nụ cười ở tương lai.

Khóc có thể làm ta giải tỏa phần nào những nỗi buồn hay uất ức để rồi sau đó ta lại tự bật cười khi nhận thấy rằng khóc cũng chẳng có ích chi.

Ta có thể khóc trong niềm vui và cười trong nước mắt nhưng không được cười trên sự đau thương mất mác của người khác vì biết đâu có một ngày người khóc lại là ta.

Trong cuộc sống, không ai khóc mãi và cũng chẳng ai cười hoài. Điều chủ yếu là phải biết khóc cho những lý do chính đáng để rồi sau đó phải biết tự đứng lên, đương đầu với khó khăn thử thách, có như vậy thì nước mắt đổ ra mới không vô nghĩa.

Khi đã tự mình biết "đứng dậy" và nở một nụ cười trên môi thì khi ấy nụ cười là đẹp nhất và có ý nghĩa nhất.

Đừng vội vui mừng khi thành công vì khi đó chính là lúc bạn cần nên cố gắng chứ không phải tự đắc, kiêu căng.

Và nếu một ngày nào đó bạn không còn khóc được nữa thì khi đó bạn cũng chẳng bao giờ có được một nụ cười thật sự.

Còn nếu bạn chẳng thể nào cười vui trong hạnh phúc vì gặp quá nhiều bất hạnh thì khi đó hãy cố gắng cười trong nước mắt và xem như đó là một niềm vui.

Điều cuối cùng: Hãy xem như khóc là một thứ "công cụ" để "làm ra" nụ cười và ta "bán" nó để lấy niềm vui.

Cuộc sống ơi, hạnh phúc là khi...

Cuộc sống ơi,hạnh phúc là khi...


... Khi được hít thở,hít một hơi thật sâu và thật dài cho căng tràn lồng ngực cái không khí tinh khiết và trong lành của tinh mơ buổi sớm,cái không khí có vị mát giống như đang ngậm trong miệng vài hạt đá bào vậy,cái không khí có mùi hương café thoang thoảng mà nồng nàn.Tớ có cảm giác như cơ thể mình đang được tiếp nhiên liệu cho một ngày mới,một cơ thể tràn đầy nhựa sống..

... Là khi tớ có cảm giác như lòng nhẹ tênh và bình an lạ khi lặng im ngắm chiếc lá vàng vừa rời cành đang nhẹ rơi trước gió,khi ngắm những giọt nắng cuối ngày đang từ từ chuyển màu trong buổi hoàng hôn...

... Là khi bước từng bước nhỏ trên bậc cầu thang,chầm chậm một chút để nghe rõ tiếng bước chân của mình hay chỉ là khi từ từ cọ từng chiếc ly hay chiếc bát nhỏ,rồi khi bất chợt nhìn giọt mồ hôi của chính mình rơi trên sàn khi lau nhà,hay khi cố gắng chế biến một món ăn nhẹ cho những người người tớ yêu thương và bật cười khi tưởng tượng tới những khuôn mặt ấy khi nếm thử,cái đầu sẽ lắc lắc hay gật gật và ăn ngon lành nhỉ :D.Là khi đọc một cuốn sách và hòa mình vào bối cảnh và cảm xúc của những nhân vật trong ấy,là vui là buồn là ghét là giận hờn... vân vân và vân vân...

… Hạnh phúc nhẹ nhàng với những cảm xúc thường ngày như vậy đấy :)

Cuộc sống ơi...

... Hạnh phúc là khi tôi có cảm giác thật thoải mái và thích thú khi chăm chỉ học và tìm tòi rồi khám phá những cái mình thích.Đó là hạnh phúc của sự khám phá,khám phá một kiến thức mới,một vùng đất mới nơi lần đầu tiên tôi được đặt chân tới,một người bạn mới người bạn lần đầu tiên tôi gặp.Đó còn là hạnh phúc của lao động,hạnh phúc khi thấy mình đang sống và chuyển động chứ không chỉ tồn tại,hạnh phúc vì có một ước mơ ,hạnh phúc khi có một mục tiêu để hướng tới..

... Hạnh phúc là khi tôi cảm nhận rõ ,cảm thấy như trái tim mình đang lắng lại ,não mình như đang mở ra khi tôi nhìn vào đôi mắt những học sinh của mình.Cảm giác của sự lắng nghe và thấu hiểu,thấu hiểu vì tôi cũng từng trải qua những cảm giác ấy của các em bây giờ,hiểu để tôi biết rằng các em cần gì và tôi sẽ tìm cách giúp các em ra sao..

Tim như lắng lại và não như mở ra khi tôi lặng im lắng nghe tâm sự của bạn tôi hay chị tôi, chỉ biết lặng im vì tôi chẳng đủ kinh nghiệm sống để có một lời khuyên hợp lý nhưng tôi biết mình đủ yêu thương để lắng nghe.Và cũng vậy khi tôi cần được sẻ chia,khi tôi có thể mở lòng mình với người khác được dựa đầu vào vai bạn, chỉ thế thôi chẳng cần một lời an ủi hình thức.Đó là cảm xúc của sự chia sẻ ,cảm xúc khi chạm được vào trái tim và tâm hồn của nhau,cảm xúc khi cảm nhận được tình người với người..

... Và hạnh phúc với tôi còn có đôi mắt hiền và cái mắng yêu của bà,có nụ cười của bố,có đôi mắt to trong sáng,có những câu nói ngốc xít và đáng yêu của em ,và cả đôi bàn tay nhỏ bé hay cái ôm siết chặt,cái hôn rõ kêu lên đôi má phính của em nữa.Và còn có cả một đôi mắt dịu dàng với nụ cười yêu thương của mẹ mà tôi chỉ thấy trong trí tưởng tượng,dù chưa một lần nhìn thấy nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi tôi cũng có cảm giác yên bình. Đó là hạnh phúc của sự yêu thương,hạnh phúc khi có một gia đình

Cuộc sống ơi

Hạnh phúc còn là khi tôi thấy thật nhẹ nhõm sau khi những giọt nước mắt của mình rơi vì một thất bại vì một khó khăn hay một nỗi buồn nào đó trong cuôc sống.Khi tôi biết rằng tôi cần phải thay đổi ,và rằng ấy vừa dạy cho tôi một bài học thú vị ,và rằng việc gì cũng có hồi kết thúc…rồi mọi chuyện sẽ qua thôi phải không ấy ..

Hạnh phúc còn là khi tim tôi như bị bóp nghẹt khi thấy nước mắt tuôn rơi trên mặt một cô gái có bố đang hấp hối trong phòng hồi sức của bệnh viện,tôi thấy tim mình ghẹn lại khi trong đầu hiện lên khuôn mặt của bố mình,nếu người nằm kia là bố tôi thì tôi sẽ ra sao,tôi có cảm giác như bầu trời đang vỡ ra và đổ xuống đầu mình không môt cái gì che chắn..

Rồi khi tôi chứng kiến cái khuôn mặt ủ rột của một người cha khi phải kí giấy cắt đi một chân của cô con gái mới 21 tuổi đầu của mình mặc dù không một giọt nước mắt rơi nhưng ai có thể hiểu nỗi đau ấy lớn đến đâu.Rồi những tiếng nức nở của người vợ trong bộ quần áo cũ kĩ ,đang nắm chặt đôi tay người chồng với vết thương sọ não đang nằm chờ mổ,đó là nỗi đau khi nhìn người thân của mình đau hay còn cả nỗi lo về cơm áo gạo tiền,về một tương lai đầy chông gai ở phía trước..

Tôi vẫn gọi đó là hạnh phúc vì với tôi hạnh phúc không chỉ là những cảm xúc biểu thị cho niềm vui,đó là hạnh phúc của sự cảm thông,hạnh phúc khi tôi hiểu được thế nào là tình con người trong cuộc sống,hạnh phúc khi tôi thấy như mình đang hòa vào cuộc sống này.Tôi cảm nhận được nỗi đau để tôi biết mình cần phải học nhiều hơn,để trở thành một thầy thuốc tốt hơn..

Thế đấy, còn với bạn hạnh phúc là gì thế ?

Còn với tôi hạnh phúc đơn giản lắm,hạnh phúc chỉ đơn giản là được sống bằng cả trái tim mình…vậy thôi :)

Nếu không là của nhau... hãy buông em ra

Mình chẳng là của nhau anh nhỉ, chưa từng và em biết .... sẽ chẳng bao giờ.

Em vẫn nhớ anh cồn cào mỗi khi đêm xuống, vẫn khát khao được anh nắm lấy tay em một lần, được ôm anh một cái thật chặt.... dù chỉ là từ đằng sau lưng, hít hà mùi hương anh vốn dĩ chỉ nằm trong tưởng tưởng.


Anh xa quá ....

Em vẫn nghe giọng anh mỗi đêm, vẫn thao thao kể cho anh nghe cuộc sống em giản đơn hàng ngày thế, vẫn cười vang khi anh xen hài hước vào câu chuyện, tiếng cười trong veo như thể bên em chẳng hề tồn tại chút muộn phiền, như thể anh gần gũi lẵm...

Biết tìm ai để hỏi khi em không thể gọi tên cho mối quan hệ này?

Anh đó, em đây.

Gần mà xa.

Lạ nhưng thân thương lắm.

Hiểu nhau như đã từng quen lâu, chia sẻ được nhiều điều như thể sinh ra là để lắng nghe nhau vậy.

Mà vẫn chênh vênh ...

Em biết, với anh em chỉ là một hiện tại không đầu không cuối. Chỉ là cánh cửa sổ khép lại mỗi đợt gió qua và có thể mở toang khi anh muốn ánh sáng tràn vào căn phòng ấy.

Nhưng. Không ai chọn cách leo cửa sổ để vào nhà.

Em biết, với anh em chỉ là tiếng cười khỏa lấp những lúc trống trải, cũng có lúc anh nhớ em thật đấy nhưng chỉ tựa gió mơn mặt hồ không sóng,khuấy mãi mà vẫn bình yên.

Biết mình không dũng cảm quay lưng bởi em quá nhỏ bé trước chính cơn bão của lòng mình, em không thể vỗ về mỗi lần nó dậy sóng nên em muốn hỏi anh một lần - à không ! Nói đúng hơn là năn nỉ anh một lần... buông tay em ra, anh nhé !!!

Em đã chẳng còn trẻ để rong ruổi với những ước mơ xa, chẳng còn đủ niềm tin để đứng lên nếu bước hụt chân lần nữa. Em biết bên anh lòng em ấm vậy nhưng sẽ thế nào nếu một ngày em nhận ra mình yêu anh thật lòng, nhưng hai đứa vẫn mãi trên hai đường thẳng song song. Em mãi không thể giữ anh cho riêng mình - dù đã hơn một lần em khát khao điều ấy.

Chúng mình chẳng có tương lai, cả anh và em đều chưa một lần vẽ nên viễn cảnh cho ngày mai chưa tới ấy. Anh không nghĩ và em cũng không hề tưởng tượng đến, bởi em không biết pha màu hay anh cảm thấy run tay khi vẽ bức tranh không ý tưởng.

Buông tay em ra anh nhé nếu đã không muốn nắm lấy em cho mình. Hãy để em một mình nơi vạch xuất phát, em sẽ tự đi tới đích còn hơn anh nắm lấy tay em suốt chặng nhưng đến cuối con đường anh đột ngột bỏ rơi.

Em đã quen vỗ về những nỗi đau, quen với việc hôn thật sâu lên những vết thương không đo được bằng máu.

Yêu - khát khao được bên anh vẫn nguyên vẹn như chưa từng có điều gì mãnh liệt hơn thế. Nhưng nếu không thể nắm lấy tay em tới cuối con đường ... thì xin anh hãy buông em ra.

Hãy buông tay em - Thanh Ngọc




Bài thơ 53 quán cà phê ở Phan Thiết

"Sài Gòn" Cafe nhiều kỷ niệm
"Góc Phố" chia tay đứng ngậm ngùi
Đêm ấy "Mưa Rơi" anh còn nhớ
Chuyện chúng mình ngồi đây ở "Mận Gai".

"Phố Đá" chiều mưa anh không đến
"Điểm Hẹn" quên rồi "Giot Đắng" tan
"Giai Điệu" cung đàn ngày xưa ấy
Anh còn nghe ca khúc "Da Vàng".

Trở lại "Phú Xuân" chiều nắng hạ
Nào ngờ lạc lối đến "Suối Hồng"
Gặp anh em bỗng thành "Tượng Đá"
"Hình Như Là" mình đã yêu nhau.

Từ "Osaka" về "Tin Tin" ngắm biển
Chiều chia tay mình đến "Si Si"
Quên "Cội Nguồn" dứt áo ra đi
Anh còn nhớ "Sông Quê" xóm lụa.

"Hương Đồng Nội" thoảng mùi "Hoa Sứ"
"Thiên Cầm" ca, ai gõ "Trống Đồng"
Đêm "Tiếng Xưa" ôm đàn ta hát
"Thụy Du" buồn thương cảm đời em.

Năm em lên 15 sang 16
Bến nhân duyên số gặp "Mục Đồng"
Giải lụa đào trao người mạng "Mộc"
Khó vẹn "Tuyền" mơ ước "Quỳnh Giao".

"Trúc Lâm Viên" một nỗi buồn mơ mộng
Khúc "Sam Pa" rộn rã lòng ai
"Giot Lệ Long" tràn nơi khóe mắt
Để "Biển Xanh" sóng vỗ rì rào.

"Sao Mai" sáng trên trời lộng gió
"Làng Biển" ngủ quên nơi chốn xa
"Tiên Đồng Quán" nằm yên lặng lẽ
Em về với "Nhạc Nước" chiều nay.

Anh gieo chi một "Tiếng Tơ Đồng"
Để "Đá Cuội" bao năm tìm bạn
Đêm hội ngộ "Hương Trà" trăng sáng
Tình em thêm ấm mãi "Hương Xuân".

Chia tay anh "Tina" về Phan Thiết
Một mình buồn em trở lại "Win"
Thương chúng mình số phận "OShin"
Cố quên đi "Yesterday" buồn tủi.

Còn nhớ "Phố Tôi" cùng thề ước
Mong tơ duyên "Trường Thịnh", "Cát Tường"
Trọn cuộc đời "Hưng Phát" yêu thương
Những kỷ niệm thâu đêm "Phương Thảo".

Trót lỡ "Lãng Du" làm nghệ sỹ
Dấu "Chân Quê" phiêu bạt khắp miền
Chiều ghé bến "CàTy", "Chợt Nhớ"
Thương người em gái sống "Cõi Riêng".

Anh hào hoa như điệp viên "007"
Cho em bao hạnh "Phúc" tuyệt vời
Về "Đồng Xanh" xây nhà bên suối
Sống "Thanh Bình" hai đứa rong chơi.

Cát và tình yêu

Hôm nay cuối tuần, lại ở nhà nữa rồi, bỗng dưng em thích nghe nhạc gì đó buồn buồn. Lục tìm trong trí nhớ những bài hát của anh, bỗng thấy nhớ anh đến kỳ lạ.


Một khúc nhạc vang lên, em nghe, ngẫm nghĩ rồi hát theo, í ới trên phòng. Em bỗng nhận ra mình chỉ là một hạt cát nhỏ nằm trong một sa mạc rộng bao la. Hình như đôi lúc chợt nhận ra mình như thế, bởi lẽ muốn thay đổi chút gì đó trong cuộc sống hiện tại mà thấy khó quá, tại sao nhỉ? Hay vì phải chờ gió thổi thì cát mới bay! Người ta vẫn nói, con người có sức mạnh vượt cả thiên nhiên cơ mà, em lại thấy bản thân yếu đuối và kém cỏi quá... Em ước giờ đây, em thật mạnh mẽ...

Sáng nay tâm sự với đứa bạn thân hồi cấp 3, cả hai đứa chung xóm, tên cũng gần gần giống nhau nữa và... hình như, tình cảm của cả hai đều gần giống, luôn không gặp may mắn. Nó kể Nguyệt ơi ta chia tay rồi, nghe buồn buồn. Lạ thật, con người ta khi yêu sao có nhiều lý do để yêu nhau quá, đến lúc chán nhau rồi, thì lại nói vỏn vẹn một câu là "thấy không hợp" Ừm hình như đó là lý do muôn đời để chia tay nhau thì phải, bỗng dưng thấy thương thương con bạn, thấy thương bản thân mình, thương cho con gái, luôn chịu thiệt thòi và nhận về mình phần nhiều những tổn thương và đau khổ sau khi tình yêu ra đi.

Em cũng muốn khuyên bạn quay lại nếu còn yêu, vì nếu không yêu bạn mình đã không buồn, không phiền, không than thở... nhưng chẳng hiểu thế nào em lại bảo nó cứng rắn lên, cố gắng rồi sẽ qua hết. Thà như thế này mà không đau khổ về sau còn hơn cuộc tình đó cứ chông chênh mãi. Đôi lúc em thầm nghĩ, giá như một lúc nào đó em cảm thấy trống trải và hụt hẫng về tình yêu mà cũng có ai đó khuyên như vậy thì sẽ thấy nhẹ nhàng hơn biết bao. Đôi lúc tình yêu đến và ra đi nhẹ nhàng như gió thổi... cát bay, lạ thật, tự nhiên em nghĩ đến cát và gió trong lúc này. Yêu rồi không yêu, thương rồi không thương, ai cũng làm được những điều đó sao em lại không nhỉ? Tại sao em không để nó nhẹ nhàng ra đi như lúc anh mang nó đến.

Anh đã đi, đi xa lắm nhưng hình như với em, nó không phải là cát, cũng không là gió, là cái gì đó nhẹ lắm nhưng không vứt bỏ được, gần lắm mà cũng xa lắm, em không với tới, không nắm lấy tay anh lại được. Em cũng chẳng hiểu mình yêu anh vì điều gì, thương anh vì điều gì, nhớ anh vì điều gì hay bởi vì anh không thương em?

Có lẽ anh nghĩ em muốn làm ngược lại những gì anh muốn, anh muốn quên thì em muốn nhớ, vậy có lúc nào anh muốn nhớ thì em lại quên không? Em "cãi lời" anh hay bởi vì em không thể, không thể quên anh?

Đôi khi em thấy mình thật tệ, không chịu thích nghi với hoàn cảnh mới, cứ ôm khư khư cái cũ dù biết cái cũ có thể không còn phù hợp nữa, hay em đang mơ mộng viển vông nhỉ? Có phải em hoang tưởng, cái gì thuộc về anh khi em làm mất đi, cũng to lớn hết, tại sao mọi người cái gì nhanh đến thì sẽ nhanh đi, em cũng từng nói thế - câu cửa miệng của em mà lần này, nhanh đến nhưng lại lâu đi?

Em vẫn nhớ... nhớ lúc anh về Việt Nam, em là đứa ngủ say đến nỗi khi còn nhỏ, ba bế từ giường này qua giường khác mà không hề hay biết, thế mà bây giờ kể cả 2h sáng anh gọi, em vẫn linh tính, vẫn nghe được tiếng của anh, bật dậy để bật máy lên "Ôla, anh à!", để anh anh hỏi em ngủ chưa, chỉ để nói vu vơ thêm những điều gì đấy đến nỗi đến gần sáng em vẫn không ngủ được vì vui, vì cảm động, vì hạnh phúc... Em mong sao những giây phút như thế kéo dài mãi mãi, rằng anh chỉ nghĩ đến em thôi, rằng một mai mốt gì đó anh sẽ quay trở về thật nhanh, để em được bên cạnh anh mãi, nhiều và nghìn vạn ngày sau chứ không phải chỉ một lần. Em mong như thế liệu có xa xôi quá không? Em biết bây giờ thì thật xa, bởi anh đã xa em muôn trùng khoảng cách địa lý và cũng muôn trùng khoảng cách trái tim nữa.

Em nghe người ta vẫn hay nói, nếu cố gắng, kiên nhẫn thì sẽ ươm được hoa thơm quả ngọt, liệu em có chờ đợi được ngày anh quay trở về, khi bước chân anh mệt mỏi và quay đầu nhìn lại, anh sẽ thấy em, còn em. Em biết, em biết chắc rằng em sẽ đợi được, nhưng liệu anh có quay trở về không?

Em thường khuyên người khác đừng chờ đợi và ôm những cái hi vọng không thuộc về em, thế mà, bây giờ em lại như thế. Phải chăng là nhờ có anh mà em như thế? Em cũng chẳng biết nữa, nhưng em tin lắm, em tin ở ngày mai. Em không quan tâm liệu tình yêu có là vĩnh cửu, chỉ cần thấy còn yêu thì em muốn yêu hết lòng, làm tất cả những điều tốt đẹp cho người em yêu.... Nếu như em không làm được gì cho anh, em sẽ im lặng đi bên cạnh anh theo cách của riêng em, sẽ dõi theo anh bằng mọi sức lực có thể. Vì thế, anh hãy an lòng nhé, cho dù thời gian nào hay ở bất cứ đâu, anh vẫn luôn có một người... chờ và.... đợi... Không nhanh xa như gió nhưng cũng không đủ bao la hoang mạc như cát, em không nhiều mạnh mẽ, cũng không nhiều giỏi giang, nhưng em, nhất định sẽ như là em thôi, em sẽ chờ anh dù có bao lâu đi nữa, em chỉ như... là thế thôi!

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Em vẫn yêu, như lần đầu tiên ấy

Anh biết không, mỗi lần thấy bạn bè vui vẻ bên người yêu, em thèm biết mấy! Em cũng cần lắm một bàn tay ai xiết chặt, cần lắm một cái ôm nhẹ nhàng nhưng đủ làm xua đi cái lạnh giá mùa đông, cần lắm ai đón đưa những buổi tan học về!



Mùa đông năm ấy anh đã đến bên em thật nhẹ nhàng! Chúng mình đến với nhau tình cờ như một định mệnh vậy! Năm năm đã trôi qua, hôm nay bao kỷ niệm chợt ùa về trong ký ức em đong đầy, vẹn nguyên và ngọt ngào đến lạ! Em tự hỏi, có phải “Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở” không anh? Em sợ điều đó, sợ một ngày anh sẽ rời xa em mãi mãi, sợ một ngày anh sẽ sống bên em vì trách nhiệm chứ không vì tình yêu nữa, sợ anh sẽ lừa dối em!

Khi đến bên anh, em đã nói: "Em sợ nhất sống bên nhau mà không có tình yêu và em yêu ai cũng mong người yêu chung tình với mình”. Em sống ích kỷ trong tình yêu mà anh! Anh nhẹ nhàng âu yếm em bảo rằng: “Anh cũng vậy!”. Em còn nhớ ngày đó đi dạo cùng nhau, chưa bao giờ anh đưa em đi hết cây cầu… Dù anh chưa làm gì để nói rằng đã phụ tình em nhưng những dòng tin nhắn bí mật, những ánh mắt anh dành cho ai, sự mệt mỏi buồn chán khi đến chơi cùng em… em hiểu rằng, anh đang khát khao rời khỏi em?

Tại sao anh không dám nói lên điều đó? Tại sao anh không làm theo những gì con tim anh thổn thức? Chúng mình ngược nhau quá: anh quá lý trí còn em quá tình cảm! Em hiểu những gì anh đang nghĩ, có khi nào anh ân hận vì đã yêu em quá sớm? Có khi nào anh ao ước mình chưa từng yêu em?

Anh à! Nếu như anh cần một sự tự do, em sẽ ra đi! Dù em biết trái tim em vẫn đập tiếp những nhịp đập cũ! Em sẽ không níu kéo và không giữ nữa – tình yêu mà em đã hết lòng vun đắp… bởi đơn giản vì em biết, anh đã đổi thay! Em cho anh sự tự do nhưng tại sao anh lại không chấp nhận?

Cần lắm một cái ôm nhẹ nhàng nhưng đủ làm xua đi cái lạnh giá mùa đông

Anh biết không, mỗi lần thấy bạn bè vui vẻ bên người yêu, em thèm cảm giác ấy biết mấy! Em cũng cần lắm một bàn tay ai xiết chặt, cần lắm một cái ôm nhẹ nhàng nhưng đủ làm xua đi cái lạnh giá mùa đông, cần lắm ai đón đưa những buổi tan học về! Những cái đó em có thể hy sinh vì trước đây, anh chưa bao giờ làm thế! Nhưng giờ thì sao, anh vẫn bận rộn quá, nguyên tắc quá khiến cho tình yêu của chúng mình tẻ nhạt đến đơn điệu và nhàm chán!

Anh à! Khi viết lên những tâm sự này thì những giọt nước mắt đã tuôn trào nơi khóe mắt, môi em và cũng không biết tự bao giờ, em trở nên yếu đuối đến vậy? Yêu anh, niềm vui, hạnh phúc nhiều nhưng nỗi buồn, nước mắt cũng không ít! Em cảm thấy rằng tình yêu chúng mình lớn thêm năm tuổi không chỉ bằng những hạnh phúc và nụ cười mà còn bằng những giọt lệ của em! Giọt lệ trong những buổi tiễn đưa nhau nơi bến xe, ghế đá; Giọt lệ thấm đẫm những trang thư, nhật ký nhớ nhung; Và thật nhiều giọt lệ của những lần hai đứa giận dỗi nhau!

Anh! Anh luôn nói rằng: "Anh rất yêu em! Với anh, em là tất cả!". Anh có thể cho em một lý giải vì sao anh lại…? Vì sao… suốt năm năm yêu nhau mà thật hiếm khi anh mời em đi chơi với bạn anh, đi dự cưới, đi sinh nhật bạn cùng anh! Cần lắm anh biết không? Nhưng anh vẫn hồn nhiên, thờ ơ với những nỗi niềm đó của em! Anh xấu hổ với bạn bè? Hay…? Em tuy không xinh đẹp lộng lẫy nhưng cũng đủ làm anh tự hào với bạn bè khi giới thiệu em, vậy mà dường như anh muốn giấu em với tất cả mọi người? Tại sao? Tại sao vậy anh? Anh không trả lời được và tự em tự huyễn hoặc rồi nghĩ: "Mình đã yêu mù quáng rồi ư?".

Tại sao anh không biết trân trọng và gìn giữ nó?

Em đã từng hạnh phúc, rất hạnh phúc vì cảm nhận được tình yêu anh dành cho em nhưng có lẽ đó là khoảng thời gian lâu lắm rồi! Khi được gặp lại anh sau một thời gian xa cách của không gian. Đấy là mùa noel 2005… em còn nhớ mãi. Rồi khi em được anh đưa đi chơi vào những ngày cuối tuần, khi em nhận được những lá thư, những tin nhắn tràn đầy tình yêu và nỗi nhớ… Còn giờ đây, anh đã quên tất cả những điều đó; Anh đến với em, gặp nhau chúng ta nói những gì? Thậm chí những tâm tình anh cũng chẳng muốn hiểu em, còn ít hơn rất nhiều so với khoảng thời gian ít ỏi trước kia? Anh nói rằng anh vẫn vậy, thế lỗi là do em? Do em tự huyễn hoặc tình yêu của mình là đẹp như trước kia? Do em tự biện minh cho tình yêu của anh dành cho em. Mà cũng đúng, yêu anh nhưng mọi việc chỉ mình em tự nghĩ, tự hỏi và tự trả lời thôi! Em đã cảm thông rất nhiều vì công việc của anh… lẽ nào anh không biết điều đó? Đến bây giờ khi em suy nghĩ chín chắn hơn em mới nhận thấy rằng dường như mình đang ngốc nghếch!

Anh yêu! Tại sao một tình yêu đã từng rất đẹp, bạn bè ai cũng ước ao lại thành ra thế này? Tại sao anh không biết trân trọng và gìn giữ nó? Tại sao anh muốn em phải ra đi khi trái tim em vẫn lỗi nhịp khi gặp anh? Em nói ra những tâm sự này không có ý trách móc anh mà chỉ hy vọng anh sẽ hiểu em hơn và hãy cùng hâm nóng tình yêu khi còn có thể!

Em vẫn yêu anh như lần đầu tiên ấy

Anh xin lỗi

Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng[separator]
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em…

Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi
Mềm như em và xao xác như em…

(Thơ: Aki Kokoro)

Thơ- Tuyết Rơi



Tuyết Rơi ...

Tuyết vẫn hoài rơi
Mùa đông ơi qua vội
Nhường chốn này
cho hơi ấm mùa xuân .

Lạnh cóng giá băng
Xin tan nhanh giùm với
Con nắng mùa xuân
nồng nàn vươn tới

...sưởi ấm cao nguyên xanh
Nơi quanh năm bạt ngàn gió lộng
Nơi nắng rất trong ,
trời buông mây thấp thật gần .

Sưởi ấm bàn tay anh ...
ấp ủ tay em bé nhỏ .
Hâm nóng trái tim anh ,
giữ lửa tình em mộng mị .

Tuyết ơi , sao vẫn còn rơi mãi ?
Nếu mai , có vô tình ở lại .
Đông dùm em nỗi nhớ thật đầy ...
Thành viên ngọc ...ủ mãi tình mê say .

---mpn---

 

Khi người ấy không yêu bạn...

Khi người ấy không yêu bạn, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa. Xin bạn đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình.

Khi người ấy không yêu bạn, xin bạn ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe. Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho bạn. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.

Khi người ấy không yêu bạn, tình yêu của bạn trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin bạn đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào.

Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ. Cần phải nhớ, tình yêu giữa bạn và người ấy là đơn phương, bạn có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với bạn như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.

Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến bạn có cảm giác đó, vì bạn yêu người ấy. Giống như vậy, người ấy không yêu bạn, cũng không phải là do bạn không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu.

Khi người ấy không yêu bạn, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận. Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, còn bạn mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Xin bạn đừng nghĩ đến "vĩnh viễn". Yêu không có vĩnh viễn, nay bạn yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày bạn không còn yêu người ấy nữa.

Khi người ấy không yêu bạn nữa, xin bạn hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về bạn, đó không phải là an ủi. Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.

Anh và em, mưa và nắng

Chúng mình có giống mưa, giống nắng không anh? Khi mà có những lúc em hiền dịu nhẹ nhàng và khi mà có lúc anh ngọt ngào không gì tả nổi.


Những lúc ấy anh và em, chúng mình sống trong chuẩn mực của một cuộc hôn nhân những năm 40, 50 và 60. Có lẽ vậy vì hình như cuộc sống bây giờ làm cho em bớt dịu hiền, bớt nhẹ nhàng và làm cho anh "chua" hơn, bớt ngọt hơn thời ấy...

Em đoan trang, em dịu dàng và khéo léo. Em có thể bỏ hàng giờ đồng hồ chỉ để nấu một món ăn, một món mà anh thích là món canh cá rô nấu rau cải. Em có thể tỉ mẩn và kiên nhẫn khi dọn nhà, sắp xếp, ngắm nghía và trang trí cho ngôi nhà của mình. Còn em bây giờ thì sao? Cả tuần không nấu nổi một bữa ăn cho gia đình, cả tháng không giặt cho anh, cho con được một bộ quần áo. Em đã biến thành mưa mất rồi... mềm mại nhưng vội vã, lãng đãng...

Anh ngọt ngào! Có những lúc ngọt ngào như đường nhưng lại có những lúc ngọt ngào và lạnh như kem khiến em run rẩy. Anh ngọt ngào khi nhìn em, anh ngọt ngào lúc chăm sóc em ốm, anh ngọt ngào khi là một người bố tốt và hiền lành của các con em và anh ngọt ngào... thái quá khi yêu em. Bây giờ, đôi lúc anh không ngọt ngào vì lâu rồi em không thấy anh nhìn em đắm đuối, phải chăng là vì em? Anh là nắng khiến cho mọi ngọt ngào là đường, là kem tan chảy, tan chảy...

Lúc mưa, anh và em ngồi thẫn thờ, chẳng buồn nói chuyện, chẳng buồn đụng tay chân... tâm hồn em lơ đãng. Có lẽ tâm hồn anh cũng đang trôi dạt đâu đó... hai trong chúng mình có nghĩ tới một cốc trà cho đỡ cảm thấy lạnh? Một miếng sôcôla thêm nóng những nụ hôn? Những cái nắm tay khiến cho cả hai bình an hơn? Những cái ôm chặt khiến cho cả hai chúng mình cùng cảm thấy bền vững hơn?

Lúc nắng anh và em bận rộn, cũng chẳng buồn nói chuyện với nhau, chẳng buồn đụng tay chân vì nắng nóng. Em lu bù với kế hoạch nọ kia, với công việc ngập tràn, với con... Anh cũng lu bù với công việc, với các mối quan hệ, với những bữa bia bọt giải nóng. Liệu trong hai đứa mình có đứa nào nghĩ tới những cốc nước mát, những cốc kem mát lạnh để cảm thấy tê tê nơi đầu lưỡi? Kem khiến cho những nụ hôn lạnh thích thú và ngọt ngào?

Có nhiều giai đoạn em là mưa, anh lại trở thành nắng khiến hai đứa xa mặt cách lòng Hãy cứ là anh, là em và đừng là mưa nắng để gia đình nhỏ của mình luôn được bình an.