Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Thưởng em đâu sếp - Dũng đê tiện

Mọi mặt hàng năm nay, đều tăng giá, tiền đâu mà mua..
Chờ hoài tăng lương, mà có thấy gì đâu.
Anh em ta thấy lo âu..
Chắc sếp cũng biết do chúng em làm vì đam mê
Sếp hứa sẽ phóng khoáng chúng em mới về
Bao công ty bên kia vẫn đang mời lương cao ngất
Chúng em không thèm, vẫn theo bên này, cũng do yêu nghề
Vậy mà nay, thưởng và lương, tại sao im thế?
Sếp không tăng chúng em thôi việc
Bỏ công ty, bỏ anh em, và bỏ luôn sếp...
Chúng em đi đến nơi lắm tiền
Sao mà không tăng lương?
Vậy thì mai chúng em thôi việc. :>





GỬI EM MỘT BÀI THƠ MỚI -NGUYỄN MIÊN THẢO



Gửi em một bài thơ mới
Trong veo như nước giếng làng
Đêm nay lại không ngủ được
Hình như ngoài ấy mưa tan

Huế ơi,mưa dầm nắng cháy
Ông trời làm cái chi chi
Ví như tình yêu em vậy
Buồn vui hờn giận vu vơ

Sáng nay trời còn mưa gió
Em đi có lạnh bờ vai
Nhớ về con đường xa ngái
Gửi em một tiếng thở dài

Gửi em những bài thơ mới
Trong veo như nước giếng làng
mai sau em không đọc nữa
Anh về đốt gửi sông Hương

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Truyện ngắn -Vũ thư hiên




Vũ thư hiên




Thạch Phong yêu thích văn chương từ bé, là học sinh giỏi toán cấp tỉnh, giỏi cả các môn khoa học xã hội. Thế giới văn chương mới chính là tâm hồn chàng, nó khiến những cơn mơ khát vọng ẩn sâu từ tiềm thức lúc nào cũng hừng hực như một miệng núi lửa chỉ chờ ngày phụt ra. Khát vọng mênh mông như biển, mà sức người lại hữu hạn. Cuộc sống quá bất trắc, tai họa trùng trùng cứ đổ ập xuống thân phận chàng. Đôi vai Thạch Phong vốn bền bỉ dẻo dai trước sóng gió cũng phải đầu hàng số phận. Số phận ? có phải là sự sắp đặt của Thượng Đế, là định cuộc ? Hay chính bản chất của con người làm nên số phận ?

Ba mươi lăm tuổi, Phong vướng bệnh hiểm nghèo. Một căn bệnh mà thế giới chưa có lời giải đáp.

Mỹ nhân tự cổ như danh tướngBất hứa nhân gian kiến bạch đầu.

Ngâm nga câu cổ thi để tự an ủi mình rồi bất giác Thạch Phong cất tiếng cười ngạo nghễ. Chẳng có ai chung quanh để thấy được ánh lửa ngạo mạn vừa lóe sáng từ đôi mắt đùng đục nâu thâm. Những vết thâm trũng quanh viền mắt hằn những vệt chân chim, dấu vết của thời gian, của bụi mờ dĩ vãng, của thăng trầm nghiệt ngã và suy tư . Ngoài ra chàng vẫn còn trẻ lắm !

Cơn bão tuyết bất ngờ ập đến khiến Phong loạng choạng. Cái lạnh thốc vào hai bên tai, chạy lên đầu mũi buốt nhức, mắt chàng xon xót đau. Liếc nhìn chiếc đồng hồ dạ quang nơi cổ tay, đã 6 giờ chiều, chuyến xe điện đã rời bến. Cũng may mà chàng đang trên đường trở về nhà, trễ chuyến này thì chờ chuyến tới, buổi học tối nay có bỏ cũng không sao ! Sợ nhất là trễ giờ đi làm, Phong rất ngại phải nhìn thấy khuôn mặt khó chịu của xếp.

Tuyết đã ngập mắt cá chân, Phong vừa lạnh vừa đói run lập cập. Vài ánh đèn chập choạng từ nơi xa, hướng nào là đông , hướng nào là tây ? Sao mọi thứ cứ phủ một màn sương nhạt nhòa ? Phong nghe thoảng tiếng con gái trong trẻo qua tai .

" Mơ khách đường xa, khách đường xa.
Áo em trắng quá nhìn không ra,
ở đây sương khói mờ nhân ảnh.
Ai biết tình ai có đậm đà "

- Ai đó ? Sao tôi không thấy cô đâu ?
- Nhưng em thấy chàng mà, ở ngay bên cạnh chàng thôi !
- Tôi chẳng có lòng dạ nào mà đùa với cô, nếu thích thơ phú hẹn lúc khác. Cô không thấy trời đang ngập tuyết giá ư ? Cả cô nữa cũng phải mau mau về nhà.

" Sao anh không về chơi thôn Vỹ
nhìn nắng hàng cau nắng mới lên "

Giọng cô gái cứ reo vui mời mọc. Thạch Phong tự nhiên tiếp lời.

"Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
lá trúc che ngang mặt chữ điền "

Tiếng cô gái cười vỡ pha lê...

- ...Em biết chàng sẽ không bao giờ quên những thứ này. Bình tĩnh nào ! Chẳng có gì phải vội chàng ơi. Nào đưa tay ra cho em.
Thạch Phong đưa tay ra phía trước, thấy mình được nhấc bổng lên, lướt vùn vụt hơi gió rồi chân mình bỗng chạm mặt đất. Chiếc bóng trắng toát phía trước tỏa ánh sáng nhòa nhòa len lỏi dẫn Phong vào một không gian nhỏ hẹp, hai bên là những vách núi sừng sững rêu phong. Chàng thấy mình đứng trước một cánh cửa đá có khoắc nghệch ngoạc dòng chữ cổ " Vũ thư hiên ".

Thạch Phong bị thôi thúc bởi trí tò mò, bởi hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng...đầu óc chàng lâng lâng mê hoặc.

Cô gái mời chàng ngồi vào chiếc bàn đá, trên bàn có một bầu rượu và một chung rượu duy nhất. Cô vén tay áo rót rượu để lộ một cổ tay trắng ngần. Phong tìm mặt cô gái, chỉ là một khoảng tối mờ mờ không rõ đâu là mặt đâu là tóc. Phong giận đôi mắt mình ghê gớm, lúc nào nó cũng phản trắc.

- Chàng hãy uống hết chung rượu này nhé !
- Tôi không thích uống rượu ! Cô là ai ?
- Em là em, mời chàng.
- Biết đâu là độc tửu ? Tôi chẳng phải loài tửu sắc, càng không thích đàn bà đùa dai với tôi. Cô làm ơn cho tôi biết, cô là người hay ma ?
- Chàng sẽ thấy rõ em khi chàng bình tâm tĩnh trí. Đây là dược tửu dành riêng cho chàng, và em đưa chàng đến đây chỉ một mục đích, mời chàng hãy cạn !

Cô gái quay lưng thoắt tan vào không khí, chỉ còn một làn hương man mác...ngây ngây...

Thạch Phong cầm chung rượu ngắm nghía, rượu có màu ửng hồng sóng sánh như mật, hương quyến rũ đậm đà. Từ đáy cốc hắt lên những tia sáng long lanh. Phong cười ngạo đôi mắt mình, chúng mày quá vô dụng. Cái ta muốn thấy lại không được thấy, giờ lại nhìn thấy những thứ vô nghĩa. Chàng đưa lên môi tu một hơi, vị rượu ngon ngọt tê đậm nơi đầu lưỡi.

***

Thạch Phong bừng mắt, thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng tinh tươm. Bốn bề yên ắng, Vũ thư hiên ư ? Cô y tá xinh đẹp đon đả chạy tới.

- Ô ! Chào ông. Rất vui thấy ông đã tỉnh. Để tôi gọi báo cho bác sĩ ngay nhé !
- Đây có phải là Vũ thư hiên ? Rồi chàng chợt hiểu sự ngớ ngẩn của mình, cô y tá làm sao hiểu được tiếng Việt.
- Ông đang ở một bệnh viện hiện đại nhất của Sydney và ông đã ngủ suốt hai tuần nay. Giờ ông cảm thấy thế nào ? Bác sĩ đang đến đây.
- Cô thật xinh đẹp ! Ủa ? Sao tôi lại thấy cô rõ ràng đến thế, thấy cả những chiếc răng trắng bong trên miệng cô.
Cô y tá mỉm cười hoan hỉ.
Phong nhìn xuống đôi tay mình, đôi tay thô cứng xương xẩu đầy vết chai sần, lật ngửa bàn tay , Phong thấy rõ cả những đường vân tay. Trời ơi ! Có phải ta đang mơ ?
Cô y tá hiểu ý nhanh nhẹn mang đến một chiếc gương con. Phong mừng rỡ đón lấy tự ngắm mình. Râu ria lởm chởm, mái tóc bờm sờm đen nhánh, quầng mắt chi chít chân chim, lòng mắt đo đỏ máu...Cứ như một phép lạ vậy.

- Cô làm ơn cho tôi xem cảnh vật bên ngoài với, đã lâu rồi tôi không được nhìn thấy màu nắng.
- Đợi ý kiến bác sĩ đã rồi tôi sẽ chìu ông, ông nhé !

Viên bác sĩ cao lớn vừa bước vào phòng.
- Chào ông Thạch, ông thấy thế nào ?
- Thấy vui ghê lắm, và hân hạnh gặp một người đàn ông khỏe mạnh như ông. Trông ông rạng rỡ quá ! Làn da trắng hồng, tóc blonde ngã bạch kim và mang mắt kiếng hiệu Brendy.
- Ha ha ha...Nghĩa là ca phẫu thuật cấy ghép của chúng ta đạt 100% rồi. Chúc mừng ông Thạch nhé ! Và chúc mừng cả tôi.
- Chúc mừng phương pháp chữa trị mới nữa chứ ! Tiếng cô y tá xen vào.

Bác sĩ khám lại thật kỷ đôi mắt Thạch Phong, sau đó ôn tồn kể lại câu chuyện.

- Ông Thạch quả là một trong những người may mắn. Khi người ta đưa ông vào đây ông đã bị thổ huyết và hoàn toàn bất tỉnh. Cơ thể ông suy kiệt rất nặng, có lẽ ông đã qua một thời gian dài lao tâm lao trí. Qua giấy tờ tùy thân của ông mà bác sĩ trực hôm đó cũng là một người Việt Nam hiểu được hoàn cảnh của ông, một du học sinh nghành vi tính đang vừa học vừa làm. Chúng tôi đã liên lạc nơi làm việc của ông, được họ cho biết ông là một nhân viên cần mẫn đang sống một mình. Trong bóp ông còn có một giấy khám bác sĩ rất thường xuyên tại một văn phòng nhãn khoa đặc biệt. Nhờ đó chúng tôi biết ông bị viêm võng mạc mãn tính.

May mắn thay, bệnh viện hôm đó có một cô gái đột ngột qua đời vì tai nạn. Tuổi tác và nhóm máu rất tương xứng với ông, nên họ điện thoại liên hệ với tôi ngay. Tôi tạm ngưng mọi công việc nghiên cứu ở Canada tức tốc sang đây để điều hành ca phẫu thuật. Và như ông thấy đó, Chúa đã mở lòng với chúng ta. Từ đây ông hãy ráng chăm sóc mình nhé ! Tránh những công việc tập trung vào đôi mắt, tránh ánh sáng gắt, và tuyệt đối đừng quá lao tâm lực. Được biết, ông đang nghiên cứu những đề tài tiên phong trong ngành vi tính. Chúc ông sớm thành công !

Tôi còn ở lại đây quan sát ông thêm hai hôm nữa rồi về lại quê nhà. Nếu không có gì trở ngại một tuần nữa ông sẽ rời bệnh viện, bạn tôi sẽ trực tiếp chăm sóc ông. Ông yên tâm nhé ! Không phải trả một chi phí nào, chúng tôi hoàn toàn tự nguyện giúp ông.

Những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi trên má Thạch Phong. Đã lâu rồi Phong tưởng mình không còn biết khóc...

- Cứ khóc đi bạn, những giọt nước mắt của hạnh phúc hiếm hoi nên quý giá vô ngần. Đàn ông có đôi khi cũng nên bật khóc, nước mắt sau khi khô đi sẽ định hình nhiều thứ.

Bác sĩ bước tới ôm choàng vai Thạch Phong trong cái ghì xiết chân thành chia xẻ.
Bác sĩ còn trao cho Phong một tấm card cá nhân với đầy đủ địa chỉ, phone, email.

- Bất cứ lúc nào có câu hỏi gì bạn cứ mạnh dạn liên lạc với tôi nhé ! Khi nào bạn về nước cũng nên cho tôi biết, tương lai có thể tôi sẽ đặt chân tới đất nước của bạn.

- Thành thật cám ơn ông, về tất cả. Giọng Phong run run nghẹn ngào...Rồi Phong quay qua cô y tá.
- Cả cô nữa, nụ cười rất tươi, rất đẹp.

Cô y tá duyên dáng quay đi hướng về phía cửa sổ, cô kéo tấm màn vải lộ ra khung cửa kính. Tuyết vẫn từng cụm đọng lại trên sân cỏ. Màu trắng tinh khôi của tuyết, màu xanh mơn mởn của cỏ như đang đùa vui dưới những sợi nắng chiều nghiêng ngã. Những sợi nắng đan xen nhảy nhót...cái màu nắng nhàn nhạt ươm tơ...khiến lòng Phong gợi nhớ những buổi chiều tư lự trên đồi cù...thời sinh viên hoa mộng thuở Đà Lạt...

***

Thạch Phong nhớ lại cơn bảo tuyết bất ngờ...không biết cô gái trong giấc mơ là ai mặt mũi thế nào ? Nhưng cái tên " Vũ thư hiên " khắc trên cửa đá thì cứ rõ mồn một. Mùi hương kỳ ảo trên người cô, vị ngọt đậm đà của dược tửu, những tia sáng long lanh từ đáy cốc...Đó có phải là thứ mà người xưa vẫn ca ngợi : "Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi " ? Cô gái nào đã qua đời bất chợt để kịp lúc tặng chàng đôi võng mạc thay thế ? Nàng có liên hệ gì tới cô gái áo trắng của Vũ thư hiên ? Phong phải tìm cho ra câu trả lời.

Phong rời phòng đi tìm bàn giấy xin được xem hồ sơ nhập viện của mình.

7 giờ 15 ngày...tháng...năm...nghĩa là khoảng một tiếng sau cơn bảo tuyết. Có ai đó đã gọi cấp cứu khi bắt gặp Thạch Phong bất tỉnh ngoài tuyết giá. Người con gái xấu số tuyệt mệnh vì tai nạn xe hơi cũng vào ngày hôm ấy tên là Havy Le, 32 tuổi. Có thể là một người Việt Nam chăng ? Ngoài ra chàng không được biết gì thêm. Chàng muốn ngõ lời cám ơn và chia buồn với thân nhân của người quá cố cũng không được, tất cả được bảo mật.

***

10 năm sau.
Thạch Phong là một kỹ sư vi tính có uy tín trong nước. Tiếng tăm của chàng lan xa cả vùng Đông Nam Á. Phong chuyên tâm nghiên cứu những lập trình vi tính dành cho người khiếm thị. Công việc khiến chàng bận rộn luôn không có thời gian cho bản thân mình. Phong thường phải đi về giữa Sài Gòn- Đà Lạt.

Thạch Phong thích lái xe len lỏi giữa những sườn đồi bạt ngàn. Mùa xuân, tha hồ ngắm hoa cà phê phủ trắng từng vạt. Hè vàng rực với dã quỳ quanh lối, mùa thu ngắm hoa tường vi phủ đặc những bờ tường,thả hương nhè nhẹ pha sương. Rồi đến mùa đông lá thông non xanh nõn ...

Gần tới thác Prenn con đường bị nghẽn mạch. Phong đi tìm một con đường tắt để vào thành phố, nghe nói có con đường mòn sẽ tiết kiệm cỡ 10 cây số. Đằng nào cũng phải thử một lần cho biết. Loay hoay một hồi bị lạc vào triền núi, cơn mưa to bỗng ào ạt đổ về, con đường đất trở nên lầy lội, Phong buộc phải tấp xe vào vệ đường chờ cơn mưa đi qua. Ngồi trong xe nghe nhạc, tình cờ lại nghe ngay một giọng Huế hát Đây thôn Vỹ Dạ mượt như nhung. Tâm trí chàng bần thần với cơn bảo tuyết năm nào...

Rồi cơn mưa lớn cũng giảm dần chỉ còn làn mưa bụi lất phất, bóng tối vây quanh.
Phong rồ máy, máy không nổ, xuống xe loay hoay rọi đèn pin tẩn mẩn một lúc không xong. Chẳng lẻ phải ngủ lại giữa rừng ư ? Phong xách đèn pin bươn bả tìm hướng. Trời tối mịt chẳng biết đâu là đâu ? Thì nhắm mắt liều chân vậy, Phong để cho tiềm thức dẫn đường. Ở cuối khúc rẻ là một căn nhà hoang gần như đổ nát. Phong nghe rõ tiếng bước chân mình lạo xạo trên lá ướt. Phong đẩy cánh cổng sắt hoen rỉ, ì ạch mãi cũng mở ra nhường lối. Chàng quét đèn pin lên những bậc tam cấp trơn phủ rong rêu. Có một sức mạnh vô hình cứ đẩy chàng về phía trước. Chần chừ vài giây Phong để mình bước tới, dù sao căn nhà hoang cũng đỡ hơn bìa rừng. Ngôi nhà im ắng quá ! Chỉ có tiếng nước mưa rỏ giọt bì bỏm, tiếng côn trùng ra rả nhạc đêm, và tiếng của chính bước chân lãng tử lẻ loi giữa bạt ngàn gió lộng.
Phong lia ánh đèn tìm cửa vào nhà . Có một tấm bảng lớn vắt ngang cửa chính, Phong bàng hoàng nhận ra giòng chữ nghệch ngoạc " Vũ thư hiên " . Trống ngực Phong đập liên hồi, lòng thấy sợ muốn quay gót. Có nên bước vào Vũ thư hiên hay không ? Mùi hương kỳ ảo năm nào ? Vị rượu ngọt tê tê đầu lưỡi...Phong đang cố trấn tĩnh ...có gì mà sợ ! Thần chết ta cũng từng gặp mà, Vũ thư hiên có thể giải cho ta giấc mộng năm xưa chăng ? Cả em nữa, Havy Le.

Phong đẩy cửa, cánh cửa mục rã chỉ chực long ra. Một con mèo lớn nhảy xổ vào người chàng. Ngao ! Vuốt của nó vừa cào ngang mặt chàng thật sắc. Phong né người đụng vào vách tường, vài con dơi hoảng hốt bay ra...

Phong bật cười ha hả trong đêm...tiếng cười tạo thành một làn sóng rền vang vọng...Chỉ là con mèo hoang với vài cánh dơi đêm thôi mà. Chính tiếng cười đã trấn tĩnh chàng, mạnh dạn bước hẳn vào bên trong, mưa lại trút rào rào như thác đổ.

Mùi ẩm mục của căn nhà cho chàng một cảm giác kỳ lạ, vừa ngai ngái hăng hắc lại vừa dìu dịu thân quen. Căn nhà trống trơn có một chiếc giường nằm sát góc tường,cũ kỷ ọ ẹp dưới sức nặng của chàng. Chai nước mang theo vẫn còn một nữa...Phong uống cạn, đặt chiếc xách tay xuống làm chỗ ngã đầu, đôi mi chàng trĩu nặng...

Giật mình vì tiếng đàn réo rắt trong đêm...Phong nhìn quanh quẩn không thấy ai...chàng mơ hồ đi theo tiếng đàn dò dẫm trong bóng tối. Thì ra ngôi nhà rộng lớn thênh thang vậy. Phong dừng chân trước một căn phòng mà chàng khẳng định tiếng đàn phát ra từ đó. Vừa đẩy nhẹ cánh cửa đã nhìn thấy kỳ nữ, cô ngẩng lên nhìn chàng đôi mắt đen lay láy, nở một nụ cười hiền lành, có đường nét nào đó trông quen quen...

- Chàng ngồi đi ! Em đợi chàng lâu rồi.
- Đợi tôi ư ? Cô biết tôi sẽ đến đây sao ?
- Tựu rồi tan...
- Cô có phải là Havy Le, người đã tặng tôi đôi võng mạc ?

Cô gái không trả lời, đôi tay xinh lả lướt múa may trên cung đàn, miệng vẫn nở những nụ cười vô tư...
- Tại sao lại tặng mắt cho tôi ? Sao lại là cô mà không phải ai khác ?
- Xin lượng thứ vì em thật không biết ! Chỉ biết rằng em phải trả một món nợ đã trót vay chàng.
- Vay từ khi nào vậy ? Sao tôi chẳng có ý niệm gì ? Chúng ta đã từng gặp nhau sao ?
- Chỉ lần này nữa thôi. Từ đây hồn em sẽ ẩn náu vào những đóa dã quỳ. Chàng hãy bảo trọng.

Cô lại tan đi trước đôi mắt ngỡ ngàng của Thạch Phong...chỉ để lại làn hương như 10 năm về trước...chính là hương trầm. Trên phím đàn e ấp đóa dã quỳ màu trắng.

Nhặt hoa Phong nâng niu nó trong tay mình. Đóa hoa này không có mùi hăng hắc như dã quỳ ngoài kia. Cánh hoa dài hơn , hơi rũ xuống trắng tinh , đặc biệt nhụy của nó đen tuyền như con ngươi của lòng mắt trồi hẳn lên trên. Chàng trở về giường với đóa quỳ phát sáng trong đêm, ngủ một mạch tới sáng.

Buổi sáng vừa thức dậy Phong tìm tới căn phòng đêm trước. Cây đàn tranh trên vách đã mục nát, góc phòng có chiếc giường nhỏ, đầu giường có kệ sách ép sát tường còn sót lại vài quyển sách cũ long cã lề. Phong tìm thấy một tập vở học trò nhòe nhòe nét mực tím tròn trịa, một cuốn sổ ghi chép cá nhân, có một số bài thơ tuổi học trò vụng dại...

Gần cuối tập là bài thơ:

Đồi dã quỳ

Hái hoa dã quỳ đan thành vương miện
tặng em cô dâu riêng anh yêu dấu.
Trò chơi trốn tìm loanh quanh đồi núi,
em ngã đau chân lòng anh bối rối...

Hoa dã quỳ ơi ! vàng tôi nông nổi.
Niềm tin xanh cỏ em lớn lên rồi.
Mãi mãi tim anh dành riêng em đó !
cô dâu bé nhỏ nụ cười ngây ngô.

Thời gian trôi trôi...dã quỳ dẫn lối.
Tim anh buốt nhói tập tễnh thơ tình
Em thôi dại khờ vẽ lên mắt nhớ,
bờ môi muôn thuở nũng nịu tình tôi.

Hồn em một đóa những ngày xa xưa
giữ tim cất lửa - cho anh tình vừa.

-Vyvy-

Cái tên Vyvy cùng bài thơ dã quỳ dẫn chàng về quá khứ xa xăm...

Hơn hai mươi năm trước...
Tình cờ một lần xem báo tường giao lưu của một trường cấp 3 với các trường đại học Đà Lạt. Thạch Phong thấy thích bài thơ Đồi dã quỳ với cái nick Vyvy thật dễ thương. Chàng sinh viên quyết định ngâm bài thơ trong lần hội diễn văn nghệ mừng giáng sinh năm đó.Khi lời ngâm vừa dứt, tiếng đệm guitar còn buông nhịp chập chùng...

Một cô bé mảnh khảnh tất tả chạy lên sân khấu nói trong hơi thở ngập tràn cảm xúc...
- Em cám ơn anh đã chọn diễn ngâm bài thơ của em. Giọng anh trong và ấm lắm, khiến bài thơ của em thiệt hay thiệt lãng mạn...

Anh sinh viên lúng túng buông đàn bắt tay cô bé. Rồi cả buổi tối hôm đó không thể nào rời mắt khỏi vóc dáng thanh tao kia. Cô bé hình như cũng thế ! Sau đó hai người thường trao đổi thư từ với nhau về địa chỉ của ngôi trường mà họ đang học. Đó cũng là lần duy nhứt Thạch Phong gặp Vyvy. Dung nhan hiền ngoan đó cứ ám ảnh Phong mãi...Đôi mắt đen mơ màng, khuôn mặt trắng xanh xao, bờ tóc mềm buông xỏa, dáng đi hơi nhún nhảy.

Chỉ sáu tháng sau, Phong tốt nghiệp về tỉnh nhà. Những lá thư viết cho cô bé không có hồi âm, nên Phong đoán cô bé đã trườn khỏi tầm tay mình.

Ở trang cuối cùng cô bé viết :

Thạch Phong ơi ! Anh có nhớ em không ? Anh thật giống người con trai trong giấc mơ dã quỳ mà em đã thấy vào cái đêm em tròn 16 tuổi. Lần đầu gặp anh sao em có cảm giác thật là thân thiết, gần gũi như quen biết anh tự thuở nào. Anh đang ở đâu ? Bài Đồi dã quỳ em đã cố viết lại bằng ký ức của cơn mơ năm đó. Sao anh lại chọn nó hở anh ? Anh có cảm giác giống như em không ? Em sắp sửa đi xa, em để lại đây tập thơ này, để lại trái tim em ở nơi mà em đã chào đời và lớn lên. Nếu anh đúng là người con trai trong giấc mơ dã quỳ anh sẽ tìm đến đây, em đợi.

tháng 9 - 1995

Mang theo tập thơ cùng đóa bạch dã quỳ, Thạch Phong rời Vũ thư hiên. Có rất nhiều dã quỳ trắng thấp thoáng quanh ngôi nhà. Trở lại xe của mình nổ máy, lạ chưa ? Máy nổ ngon lành. Tới Đà Lạt Phong đi thẳng tới một trại ươm hoa, xin gặp chủ trại để hỏi thăm về đóa hoa lạ. Người yêu hoa trả lời :

- Đây không hẳn là dã quỳ, tuy cùng loài. Giống hoa này du nhập từ nước ngoài, không hiểu sao ông lại tìm thấy nó ở lưng chừng đèo Prenn.

Về nhà mình Phong đi thẳng vào văn phòng mở máy tính truy cập dữ liệu. Hoa có tên thị trường là Black eyes Susan - tên khoa học Echinacea, ngoài màu vàng và trắng còn có màu hồng và tím rất đẹp. Là loài hoa hoang dã phát tán nhờ bướm ong.

Lòng Thạch Phong tràn ngập một niềm vui rộn rã. Chàng sẽ biến Vũ thư hiên thành nơi chốn đi về cho riêng mình, sẽ nhân giống loài hoa quý hiếm này để nó được phát tán tự nhiên khắp miền cao nguyên thơ mộng. Rồi đây Bạch dã quỳ sẽ trở thành biểu tượng của tình yêu thuần khiết và thủy chung.

Mưa phố núi 15-9-2012

NHỮNG NGÀY Ở HUẾ VỚI HỒI ...









SAO KHUYA - VÕ CHÂN CỬU



1

Đâu ai còn nhớ thương ai
Câu ca ngày ấy thương hoài ngàn năm

Sao khuya lấm áo em nằm
Cho ta tìm ánh trăng rằm trên cao.


2

Lối xưa anh biết chốn nào
Cành dương xỉ vẫy tay chào hư không

Con bìm bịp cứ bay cong
Suối ơi uốn khúc ngô đồng gió lay.


3

Chiều vừa chín giữa ngọn cây
Người không đến, nửa bóng mây qua thềm

Cho nhau một giọt mưa tìm
Bờ môi em. Vẫn cánh chim lưng trời

4

Ai tìm bắt  bóng mây vơi
Cửa răng gió lạnh những lời nhớ, quên
Ai tìm ai giữa vô biên
Bàn tay nắm bóng. Chiều nghiêng xuống rồi.








Thơ -Đầu tiên

Đầu tiên
Không phải người tình
chưa thổ lộ lời yêu
Anh chẳng phải người
thèm khát nụ hôn tìm thơm bờ môi mọng.

Chưa nắm tay em một lần
chưa từng...những đụng chạm ngu ngơ.

Giữa chúng ta là thơ
là những giấc mơ đẫm màu huyền thoại.

Vì thế anh ơi, lời yêu em không thể nói !
anh chẳng phải người mở cửa trái tim em.

Anh cho em cái nhìn đầu tiên
còn nguyên hương lúa chín,
đêm trăng hạ huyền
cao dao mẹ đong đưa.

Anh dẫn em lên đồi mơ...
vẽ vào mắt em bầu trời xanh ngan ngát.
Cánh diều no gió quẫy đùa
em rạng rỡ tim xuân.

Sao nỡ bỏ em một mình ?
giữa đồi cao bạt gió.
Trò chơi ú tìm ...
em lạc anh giữa cơn mơ.

Dòng đời và thơ
vô vàn điều nghịch lý.
Em bối rối tập lãng quên đời
chỉ nhớ mỗi anh thôi.

Nắm áo anh
còn nguyên thời con gái.
Giữ lại những ước mơ
tưởng đã tan chảy tự bao giờ.

Tìm lại hồn anh xưa
những vần thơ ngọc ngà em còn nuối.
Ai biểu anh đa tình ?
cho tim em lặng thinh.

Ai biểu anh không là trời cao,
mà tay em với hoài chẳng tới.
Ai biểu hồn anh cứ phơi phới...
Xuân tàn, xuân nữa...vẫn đầu tiên.

Mưa phố núi






Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Bài văn điểm 0


- Ba đã bao giờ thấy một bài văn bị điểm không chưa, Ba.

Tôi ngạc nhiên: "Đề bài khó lắm sao?"

- Không. Cô chỉ yêu cầu "Tả bố em đang đọc báo." Có đứa bạn con bảo ba nó không đọc báo nhưng rồi nó bịa ra, cũng được 6 điểm.

Tôi thở dài:- Còn đứa bị điểm không, nó tả thế nào?

- Nó không tả, không viết gì hết. Nó nộp giấy trắng cho cô.

Hôm trả bài, cô giận lắm. Cô hỏi: "Sao trò không chịu làm bài?". Nó cứ làm thinh, mãi sau nó mới bảo: "Thưa cô, con không có ba". Nghe nó nói, cô con sững người. Té ra ba nó hi sinh từ lúc nó mới sanh. Cô mới nhận lớp nên không biết, ba ạ. Cả lớp con ai cũng thấy buồn. Lúc ra về, có đứa hỏi: "Sao mày không tả ba đứa khác?" Nó chỉ cúi đầu, hai giọt nước mắt chảy dài xuống má.

❤❤❤
Chuyện về cậu học sinh có bài văn bị điểm không đã để lại trong tôi một nỗi đau, nhưng cũng để lại một bài học về lòng trung thực

Ly nước này nặng bao nhiêu?


Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:

- Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?

- Điều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ.

- Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thì tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn.

Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. “Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên.”

Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang.
Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn!

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

GIỚI THIỆU CA KHÚC MỚI -h o a d i ê n v ỹ a n h t r ồ n g



https://www.box.com/shared/rotihjl2momdgh2748rs

h o a d i ê n v ỹ a n h t r ồ n g
thơ diênvỹ | nhạc dzuylynh
Album Bài Ca Cho Bối
đến Ja.

có phải em hương quỳnh đêm nguyệt tận

hạt sương khuya hay ngấn lệ trong lòng
diênvỹ-đóa trong trăng hoa đồng vọng
chuỗi âm buồn thi mộng có còn không?
trả lại em hương quỳnh đêm nguyệt tận
hãy trao anh diên vỹ nở trong trăng
vườn đã khép hay cung hằng chưa mở
để câu thơ trên án phủ bụi mờ
-lanchy-


kể từ khi...
anh quên chia cho em niềm đau cuộc sống
là lúc chúng mình không còn những cảm thông
em dằng dặc với khoảng không trống rỗng
anh xót lòng khi buổi hẹn em quên

chiều đến, chiều đi, chiều xóa hẳn tên
em không nhớ bao lần mình đã khóc
chỉ biết đã quen rồi với những đêm trằn trọc
giấc ngủ không thành, giấc mộng cũng tan

anh bây giờ còn những bước lang thang
tìm cho được mặt trời chiều vừa tắt
anh từng hứa tặng em vầng trăng bạc
hoa diên vỹ sau nhà anh trồng tận đầu xuân

chiều đến...
chiều đi...
chiều lại cứ tan
hoa diên vỹ đã bao mùa rực nở
nào đâu trách những câu chuyện tình dang dở
lòng chỉ buồn chưa lần ngắm màu hoa

sep. 14, 2012 . sep. 26, 2012
diên vỹ . dzuylynh



 

HẠT LỆ NÀO CỦNG MẶN NHƯ NHAU - HOÀNG LỘC

cũng bởi chiều nay mây xuống thấp 
chi chắc ngày mai em vui hơn 
tôi cuối sông mờ cơn gió tạt 
 vừa nghe ra mưa nổi thượng nguồn

 ở đó có thời em rất lạ 
lá trên vai và nắng trên môi 
những ngày thu của rừng núi cũ 
của thú gầy em hẹn với tôi

 ở đó, rồi xa nhau, cũng vội 
(đời tôi em đã bỏ không về) 
nhiều khi tôi nhớ tôi, buồn bã 
đi bao năm mà lòng vẫn quê 

 nhiều khi tôi nhớ em nhiều lắm
 tình sau chẳng mấy khác tình đầu
 trời nỡ sinh hai người lận đận 
hạt lệ nào cũng mặn như nhau 
9-2012

TRẢ LẠI VỊ TRÍ XỨNG ĐÁNG CHO NHỮNG TÁC PHẨM GIÁ TRỊ - HUỲNH NHƯ PHƯƠNG

Tính từ khi tiểu luận Một lối thơ mới trình chánh giữa làng thơ và bài thơ Tình già của Phan Khôi được công bố trên Tập văn mùa xuân, phụ san của Báo Đông Tây Xuân Nhâm Thâm 1932, và trên báo Phụ Nữ tân văn ngày 10-3-1932, phong trào Thơ Mới ra đời đến nay đã tròn 80 năm. Tính từ khi Nhất Linh Nguyễn Tường Tam làm giám đốc tuần báo Phong Hóa vào ngày 22-9-1932, chuẩn bị cho sự ra đời của Tự Lực văn đoàn sau đó[*], 80 năm cũng đã trôi qua. Nhân dịp này, một số cơ quan nghiên cứu và giảng dạy văn học trân trọng kỷ niệm hai sự kiện văn học lớn, có ảnh hưởng quan trọng đến tiến trình hiện đại hóa văn học nước ta. Là sản phẩm của lịch sử và văn hóa Việt Nam, chịu ảnh hưởng bởi những biến động chính trị, xã hội, kinh tế trong tám thập niên vừa qua, hai hiện tượng văn học nói trên đã trải qua những chặng đường gập ghềnh trong sự tiếp nhận, thưởng thức và đánh giá. Trong những hoàn cảnh cực đoan, có lúc Thơ Mới và Tự Lực văn đoàn đã bị xem là những hiện tượng văn học suy đồi, tiêu cực, thậm chí có hại cho việc giáo dục đạo đức và thẩm mỹ. Đường lối Đổi mới xã hội và văn hóa, văn học khởi xướng từ năm 1986 đã góp phần cứu vớt số phận của hai trào lưu văn học này, “chiêu tuyết” cho nó và từng bước đưa nó trở lại với đời sống. Những thi phẩm công bố trước 1945 của Thế Lữ, Lưu Trọng Lư, Xuân Diệu, Huy Cận, Huy Thông, Chế Lan Viên, Anh Thơ, Vũ Hoàng Chương, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính, Tế Hanh, Bích Khê, Hồ Dzếnh, Đoàn Phú Tứ, Nam Trân, Phạm Hầu, Xuân Tâm, Đinh Hùng… lần lượt được in lại với số lượng lớn. Truyện ngắn, tiểu thuyết của Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Trần Tiêu… cũng được tái bản và phát hành rộng rãi, chứ không phải là tài liệu hạn chế trong thư viện chỉ dành cho một số ít nhà nghiên cứu tiếp xúc mà thôi. Một số bài thơ hay của văn học lãng mạn được đưa vào các tuyển tập, được bình giảng trong sách giáo khoa trung học, được chọn làm đề thi tú tài và đại học. Hầu hết các nhà thơ, nhà văn nói trên cùng tác phẩm của họ được khảo sát trong các tiểu luận, luận văn, luận án ở nhà trường đại học. Có thể nói một trong những thành tựu lớn nhất của khoa nghiên cứu, phê bình văn học thời kỳ Đổi mới là việc phân tích, nhận thức lại những hiện tượng văn học quá khứ đã từng bị đánh giá bất công, từ đó đi đến nhận định khách quan và xác lập cho nó vị trí xứng đáng trong văn học sử. Những nhận xét thỏa đáng về các hiện tượng văn học ấy của Hoài Thanh, Vũ Ngọc Phan trước 1945 và của những nhà nghiên cứu ở miền Nam trước 1975 như Phạm Thế Ngũ, Thanh Lãng, Đặng Tiến, Lê Huy Oanh, Bùi Đức Tịnh… được thừa nhận. Một số nhà nghiên cứu từng nặng lời với Thơ Mới và Tự Lực văn đoàn trước đây cũng thay đổi cách nhìn. Đặc biệt, từ cuối những năm 80 thế kỷ trước đến nay, nhiều công trình cá nhân và tập thể đã được biên soạn trong tinh thần khoa học, giúp người đọc cảm và hiểu sâu hơn những tác gia, tác phẩm của một giai đoạn văn học phát triển mạnh mẽ vào những năm 1932-1945. Có thể kể ở đây một số cuốn sách tiêu biểu: Thơ Mới – những bước thăng trầm của Lê Đình Kỵ, Mắt thơ của Đỗ Lai Thúy, Nhà văn tiền chiến và quá trình hiện đại hóa… của Vương Trí Nhàn, Về Tự Lực văn đoàn của Nguyễn Trác và Đái Xuân Ninh, Tự Lực văn đoàn – con người và văn chương của Phan Cự Đệ, Tự Lực văn đoàn – trào lưu và tác giả của Hà Minh Đức, Ba đỉnh cao Thơ Mới của Chu Văn Sơn, Nhìn lại một cuộc cách mạng trong thi ca do Huy Cận và Hà Minh Đức chủ biên… Trong các nhà nghiên cứu về Thơ Mới và Tự Lực văn đoàn, chúng tôi muốn nhắc đến hai tác giả với sự trân trọng về lao động công phu, kiên trì và hiệu quả. Đó là Hà Minh Đức, giáo sư đầu ngành văn học, với một loạt công trình biên khảo, sưu tầm, ghi chép về các nhà thơ Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tế Hanh, Anh Thơ trong bộ sách được lần lượt xuất bản khoảng năm năm gần đây. Thuộc thế hệ trẻ hơn, Vu Gia chuyên tâm nghiên cứu về những tác gia thành viên của Tự Lực văn đoàn: Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Hoàng Đạo, Tú Mỡ, Thế Lữ. Bộ sách của ông cuốn nào cũng dày từ ba trăm trang đến gần một ngàn trang, đầy ắp tư liệu mới làm cơ sở cho những nhận định bổ sung vào những khoảng trống văn học sử. Những công trình nghiên cứu đa dạng và đa diện về phong trào Thơ Mới và Tự Lực văn đoàn cho thấy đây là những hiện tượng “một đi không trở lại” trong lịch sử văn học dân tộc, có giá trị đích thực và sức sống dài lâu, còn có thể được tiếp tục khám phá. Bằng chứng là dưới ánh sáng của thi pháp học, phong cách học, lý thuyết tiếp nhận, văn bản Thơ Mới và văn xuôi Tự Lực văn đoàn bộc lộ vẻ đẹp và sự phong phú của nó, đồng thời cho thấy tiếng vang của nó còn ngân xa trong lòng các thế hệ văn thi sĩ và độc giả đến sau. Tất nhiên, mọi hiện tượng văn học đều có những giới hạn lịch sử của nó. Thơ Mới và Tự Lực văn đoàn cũng không là ngoại lệ. Kỷ niệm hai sự kiện văn học này không phải là dịp để chúng ta tôn vinh những khuôn mẫu không hề bị vượt qua mà quan trọng hơn là rút ra những bài học cho những cách tân hôm nay. Thời đại mới, con người mới luôn luôn cần những tiếng nói nghệ thuật mới. Trân quý những tiếng nói nghệ thuật cũ không có nghĩa là mãi mãi nằm trong bóng râm và vùng từ trường của nó. Trên thực tế, văn học ở những địa bàn khác nhau của đất nước, từ cuối những năm 50 thế kỷ trước đến nay, đã có những bứt phá và đột phá mà có lẽ lúc đương thời những Nhất Linh, Khái Hưng, Thế Lữ, Xuân Diệu…, dù đầy tài năng, cũng chưa thể hình dung được.  

HUỲNH NHƯ PHƯƠNG 
 [*] Nguyễn Tường Tam chính thức được ghi tên Directeur (Giám đốc) trên trang bìa báo Phong hóa số 14, ra ngày 22-9-1932. Đến số 87, ra ngày 02-3-1934, Phong hóa mới công bố Tôn chỉ của Tự Lực văn đoàn.

Thơ - Dĩ vãng

Dĩ vãng
Bỏ lại sau lưng tôi
Em và một thời hoa mộng
tiếng chim chiều chíu chít gọi hoàng hôn.
Chim về tổ. Nhánh sầu đông buồn ngủ.
Chiều rơi trên sông,
trên vạt áo mẹ lấm tấm nâu sòng.

Con đò lững lờ đợi trăng lên...
Tôi nhớ em đem đàn ra gảy
Dòng sông cạn khát khô tìm bờ cháy
Bài hát tôi vỡ vụn rớt giữa dòng.

Bỏ lại quê hương tôi
cơn mưa chiều vội vả
Ánh đèn mù mờ nhấp nhóa
con cuốc gọi chiều -đò lỡ bỏ bến sông.

Nước lớn ? Nước ròng ? Con nước lại đổi dòng !
Bỏ lại sau lưng - tôi - một thời nông nổi.
Đêm buông, chùng tiếng đàn tôi nhức nhối.
Bỏ lại bên trời, tôi. Dĩ vãng - cút côi .

Mưa phố núi 23-9-2012



Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Thơ Cao Nguyên - bay qua hoàng hôn



bay qua hoàng hôn

trừ ba giờ . cộng ba giờ
hoàng hôn nối giữa hai bờ Đông - Tây
bờ Đông chưa khép bóng ngày
bờ Tây đã ửng vàng mây bềnh bồng

qua khung cửa . ngắm thinh không
hai chiều đảo gió dưới lòng cánh bay
lạnh chườm ngoài mảng kiếng dày
thèm ơi . một cốc ấm đầy men xuân
bao lần đi với tần ngần
sao còn lạ với nỗi trầm tâm tư
âm vang xưa mấy điệu cười
qua thời gian trở đã rời cánh môi

xuống lên còn níu bồi hồi
e buông sợ mất khoảng đời ngụ ngôn
đến đi trên rặng hoàng hôn
ngắm qua ngẫm lại . thấu vòng chuyển lưu!

Cao Nguyên

Washington.DC - California, May 2012


CHIA BUỒN

ĐƯỢC TIN 
NHÀ THƠ NHÀ BÁO HÀ THÚC QUYẾT
VỪA QUA ĐỜI TẠI HUẾ SAU MỘT CƠN BẠO BỆNH
HƯỞNG THỌ 68 TUỔI
XIN CHIA BUỒN CÙNG TANG QUYẾN
CẦU NGUYỆN HƯƠNG HỒN BẠN SỚM VỀ CÕI PHẬT

viêm tịnh - nguyễn miên thảo - cao huy khanh - từ hoài tấn - phạm tấn hầu
võ quê - thái nguyên hạnh - tân dân - nguyễn đính - nguyên quân -
 hồ đăng thanh ngọclê ngọc thuận - đoàn phạm túy linh -
 nguyễn phố - văn viết lộc -phan lệ dung -trần dzạ lữ
bùi ngọc long - doanh doanh - lê vĩnh thái và bằng hữu

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

NGUYÊN SƠ - VÔ BIÊN

Mộng tưởng lên trời 
Ta ở lại
Bàn chân giẫm phải
Sắc thu phai
Còn nguyên giọt nắng
Mùa nhung nhớ
Hong khô cơn gió
Lạnh hình hài
Ta kiếm tìm chi
Ngày đuổi bóng
Nắm cầm sờ sững
Những đêm thâu
Giấc mơ về cánh đồng và lửa
Sớm mai hồng
                           diện mạo ta đâu.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Giới thiệu ca khúc mới - Thổn Thức




        
Thổn Thức


Anh vẫn mãi thênh thang như biển cả ...
Ru tim em, con sóng hát vỗ bờ.
Để nổi nhớ hiện hình trôi ra biển ...
em ngàn năm ôm mãi mối tình xa...

Em hãy lắng tim em nghe biển hát
Nhẹ tênh tênh con sóng đuổi xa bờ
Kìa ! triền sóng vỗ về lên bờ cát...
.Thành lời yêu ru em giấc ban trưa.

Bóng tối ... bóng tối ...? ( Chorus )
Có làm em run rẫy,
Có thấm buồn - có trống vắng xót xa...
Em hãy nhớ những cơn mưa ngày ấy ...
Từng sợi rơi , giăng nỗi nhớ hiền hoà.

Và cuộc sống ... cuộc sống...
Nếu có vô tình như thế ?...
Em hãy là cô bé thích mộng mơ.
Xoè bàn tay đếm nổi sầu qua kẽ
Nghe tim mình thổn thức dấu ... yêu ... xưa !

 
 

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

thơLangthangBNN - Thương Em

Thương Em
thương em một vầng mây trắng
trời xanh năm tháng vẩn vơ
hồn anh muốn tan thành nước
cho mây soi bóng mặt hồ

thương em con đường đến lớp
ngập ngừng lối sỏi bâng khuâng
muốn hóa thân ngàn xác lá
êm đềm nâng nhẹ bước chân

thương em làn khói mong manh
lẩn khuất hoài trong sương trắng
anh mơ biến thành tia nắng
sương tan khói tỏa lênh đênh

thương em lạc vào huyền thoại
mơ màng Ngư nữ xa khơi
nhưng bởi vì em rất thật
nên anh vẫn muốn làm người...

LangthangBNN tháng 9-2012





KHEN CHÊ

Một lần anh khen em
em thẹn thùng cuối mặt
Một lần anh trách em
em rưng rưng nước mắt !

Hai lần anh khen em
em long lanh đáy mắt !
Hai lần anh trách em,
em giận hờn cúi mặt .

Nhưng anh vẫn khen em
Vì em nhiều tính tốt
Và vẫn trách em hoài !
Khi em còn nông nổi ...

Sao anh cứ khen em
Rồi lại chê em mãi ?
Câu trả lời đơn giản :
Bởi vì anh yêu em ...

LangthangBNN - Đalat 1985


Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

truyện ngắn LangthangBNN -TRÁI TIM BĂNG GIÁ



TRÁI TIM BĂNG GIÁ 
 

Tôi với hắn là bạn thân từ nhỏ. Ngày xưa còn ở ngoài quê nhà tôi ở sát nhà hắn nên chúng tôi cứ như là một cặp song sinh. Lúc nhỏ cùng học một lớp, đi đâu làm gì cũng có nhau. Lớn lên cùng vào một trường đại học và bây giờ ở cùng một thành phố, lại là đồng nghiệp nữa chứ!

Ấy vậy mà tính cách của tôi với hắn lại hoàn toàn trái ngược. Tôi sôi động ồn ào bao nhiêu thì hắn lầm lì ít nói bấy nhiêu. Tôi khoái mấy môn xã hội, văn học nghệ thuật còn hắn lại chuyên tâm vào các môn khoa học tự nhiên và nhất là cái môn loằng ngoằng những ký hiệu luôn khiến tôi hoa mắt váng đầu được gọi là Toán học. Hắn rất say mê "nghiên cứu khoa học" và đã có lần hắn làm nổ tung cả hệ thống điện nhà hắn trong một cái trò ngu ngốc mà hắn gọi là "thí nghiệm vật lý học các chất bán dẫn điện" gì gì đó, báo hại lây qua cả nhà tôi tối đó cũng bị mất điện luôn vì cả hai nhà dùng chung đồng hồ điện. Đối với tôi thì chuyện đó chẳng nhằm nhò gì vì mất điện thì tôi lại có lý do vô cùng chính đáng để khỏi phải học bài, xách cây đàn ghi-ta leo lên mái nhà ngồi đánh mấy bản nhạc classic mà tôi rất thích. Nhưng khoái nhất là được chọc vào cái lỗ tai hắn đang khổ sở vì bị mẹ la rầy cái tội học đòi làm nhà bác học. Và vì không có điện nên hắn chẳng thể nào tiếp tục được cái "thí nghiệm" mà theo hắn là đã tìm ra nguyên nhân lần thất bại vừa rồi. Không làm gì ở dưới đất được nên hắn leo lên mái nhà ngồi cùng tôi. Nhưng đừng có tưởng hắn yêu thích âm nhạc gì đâu, hắn leo lên để cản trở cái thiên tài nghệ thuật của tôi bằng cách ra sức thuyết giảng về trăng sao vũ trụ thiên hà, về cái giả thuyết Big Bang gì đó là nguồn gốc của mọi thứ trên trời dưới đất này... Còn nhớ lần đó tôi đã nói khía hắn: "theo tao thì hồi chiều có một "Big Bang" là nguồn gốc của chuyện tao với mày ở trên mái nhà còn trong nhà thì tối thui!". Thế là hắn tức khí trèo xuống đi ngủ, còn cái tâm hồn nghệ sỹ của tôi cũng tắt ngúm theo luôn nên tôi cũng làm như hắn.

Trong lớp, hắn là siêu sao về việc học hành, còn tôi thì lại là “siêu quậy”. Những thành tích của hắn tại các kỳ thi học sinh giỏi mọi cấp và những giải nhất mà hắn đem lại cho lớp trong các kỳ thi Đố Vui Để Học cũng chỉ ngang ngửa với những “kỳ tích” nghịch ngợm oái oăm mà tôi luôn là kẻ đầu têu gây ra biết bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười cho các thầy cô. Có lần đang giờ học tôi “có việc” phải xuống toa-lét gấp , thoáng thấy bóng thầy giám thị cũng đi vào khu vực đó tôi liền rón rén theo sau dán một cái đuôi giấy dài và loăn xoăn vào lưng quần của ông rồi “nín” luôn chạy về lớp… Cứ nhớ lại cái cảnh cả dãy lớp học im phăng phắc chỉ có tiếng giảng bài của thầy cô, thầy giám thị thì nghiêm trang đạo mạo đi tuần tra dọc hành lang, vậy mà đi ngang qua cửa lớp nào là lớp đó cười ầm lên như thể Sạc-lô giá đáo là tôi còn mắc cười cho tới tận bây giờ.

Mà thôi, nếu cứ kể hoài những chuyện “nhứt quỷ nhì ma thứ ba là… cái thằng tôi“ đó thì tôi e rằng cái truyện ngắn này không khéo lại trở thành truyện dài, có khi là trở thành một thiên tiểu thuyết đồ sộ tiêu biểu cho cả cái sự nghiệp thơ văn nửa mùa của tôi thì thật là tai hại khôn lường! Một cách ngắn gọn là hắn và tôi khác nhau như nước với lửa cả về khả năng lẫn tính cách, vậy mà ông Trời cứ bắt tôi và hắn phải sống và làm việc gần nhau như bóng với hình.

Chúng tôi là đồng nghiệp, nghề của chúng tôi là sửa chữa máy tính. Hắn đến với công việc này vì hắn say mê kỹ thuật và rất nghiêm túc trong việc làm ăn kiếm sống. Còn tôi, tôi khoái cái máy tính như là một phương tiện để tôi có thể lang thang nhiều hơn trong những ngóc ngách của cuộc đời lộn xộn này. Vậy nên mỗi khi vào internet, trong khi hắn đang sưu tầm những chương trình, những thông tin khoa học, những tiến bộ kỹ thuật thì tôi lại thích lang thang qua các trang nghệ thuật… và nhất là vào chat để nói chuyện lan man trời đất với mọi người. Hắn cũng có vào chat nhưng thường thì hay nói chuyện trao đổi kiến thức vi tính với các đồng nghiệp hơn là tán gẫu với mấy “girl”. Mà cái nickname của hắn nghe cũng lạnh tanh: IceHeart!, trước đó hắn còn dùng cả tên viết tắt của hắn để làm nickname nhưng sau này hắn không muốn lộ tẩy để khỏi bị thiên hạ phiền nhiễu nên mới đổi qua cái tên nghe ớn vậy, lạnh lẽo như chính cuộc đời của hắn…! Ai đã từng chat với hắn cũng đều công nhận điều này, một vài chatter nữ đã có ý định làm tan chảy trái tim băng giá của hắn, vậy mà hắn tỉnh queo như thể đang nói chuyện với… tàu Titanic chứ không phải là một cô gái! Riết rồi chẳng còn cô nào muốn chat với hắn. Được rảnh rỗi, hắn bắt đầu ra tay “dẹp loạn” trong chatroom. Cứ hễ có chatter nào ăn nói bậy bạ là hắn lên tiếng công kích cho đến khi nào tay kia chán cái trò lời qua tiếng lại với hắn mà nín đi hay logout mất thì hắn mới chịu thôi. Công bằng mà nói thì như vậy cũng có cái hay là những người nói chuyện đàng hoàng đỡ bị bẩn mắt bẩn tai vì những lời rác rưởi, nhưng nhiều khi vào chatroom mà thấy ba bên bốn bề im phăng phắc chỉ có tiếng whisper thì cũng chán thiệt.

Thế rồi một ngày kia tôi và hắn cùng quen với một chatter nữ , chuyện này thì không có gì mới vì trên chat người ta có thể nói chuyện một lúc với mấy chục người. Nhưng cô bé này thì nói chuyện rất dịu dàng dễ thương đến nỗi cái thằng lãng tử giang hồ là tôi đâm ra xao xuyến… Nhưng mặc tình cho tôi năn nỉ cách mấy thì nàng cũng chẳng chịu hé răng cho tôi biết tên tuổi, công việc, số điện thoại của nàng, những cái chí ít để chúng ta có thể biết về một con người, để mà xem xem có nên đầu tư thời gian và trí tuệ để mà nói chuyện với một ảo ảnh trời ơi đất hỡi hay không? Mỗi khi vào chat nhìn thấy cái nickname quen thuộc đó là tôi cứ hồi hộp như thể lần đầu đến nơi hò hẹn… Nói chuyện với nhau trên chat mà tôi cứ ấp a ấp úng, mọi bản lĩnh của tôi hình như bỏ tôi mà đi lang thang đâu mất tiêu, để lại cái thằng tôi tội nghiệp chẳng biết phải ăn nói ra làm sao với người trong mộng. Có lần nàng hỏi tôi có phải là bạn của IceHeart không, tôi đáp phải thế là nàng hỏi tôi một thôi một hồi về cái thằng bạn băng giá của tôi, chứng tỏ nàng đang rất quan tâm đến hắn. Trả lời những câu hỏi của nàng mà tôi buồn đến tận đáy ruột gan. Tôi biết mình chẳng là gì cả đối với nàng. Mà suy đi xét lại thì cũng đúng thôi, so với hắn thì tôi chỉ được có mỗi chuyện là hay đi lang thang thơ thẩn chứ còn mọi cái khác tôi chẳng thể nào được như hắn. Thôi thì đành rút lui cái ý định làm quen với nàng thật sự ngoài đời. Chuyện này làm cho tôi buồn đến mấy ngày sau không muốn vào lại chatroom.

Thằng IceHeart dĩ nhiên là biết chuyện, chúng tôi thân nhau lắm mà! Hắn hỏi tôi có muốn biết gì về cô bé đó không? Rằng hắn có tất cả thông tin về nàng, nàng còn send cho hắn cả hình nữa chứ… Ôi trời đất quỷ thần ơi! Nhìn tấm hình của một cô bé dễ thương như vậy mà hắn vẫn tỉnh queo nói rằng hắn chẳng thích hẹn gặp nàng một chút nào, dù cả hai đã quen thân lắm trên chatroom, hàng đêm hắn và nàng vẫn nói chuyện điện thoại có khi cả mấy tiếng đồng hồ! Đến nước này thì tôi thật là hết biết luôn. Tôi kêu hắn dẹp cái chuyện cô bé đó lại, tao với mày đi làm vài chai cho đỡ buồn. Ngồi trong quán tôi nói với hắn là hắn không thích cô bé sao nói chuyện thân thiết với nàng chi vậy? Lỡ mà nàng thích hắn thì có phải là tội nghiệp cho nàng lắm không? Hắn nói là yên tâm đi không có sao đâu, hắn đã có cách rồi! Tôi nghe mà lòng đầy nghi hoặc không biết cái đầu óc khô khan lạnh lẽo của hắn đã nghĩ ra cái cách gì?

Sau đó thì cuộc sống của chúng tôi vẫn trôi qua từng ngày từng tháng. Hàng ngày tôi vẫn lang thang ngoài đời và trên chat. Mỗi lần ghé vào chatroom tôi cũng để ý tìm cái nickname quen thuộc nhưng bây giờ thì nàng hầu như rất ít khi lên… Có lẽ sự vật hiện tượng và cả con người cuối thế kỷ 20 này biến đổi nhanh hơn tôi tưởng. Chỉ còn lại mình tôi là vẫn lang thang không biết đến bao giờ.

Mọi việc tưởng chừng sẽ chìm sâu cho đến một ngày…

Thằng IceHeart bất ngờ gọi điện, kêu tôi đến ngay quán TN đường SNA gấp! Cha Mẹ ơi, việc gì mà gấp dữ vậy trời? Tôi vội vàng phóng tới xem xem có chuyện gì. Vừa bước vào quán còn đang nghiêng nghiêng ngó ngó thì cái điện thoại của tôi rung liên hồi. Tôi rút ra coi thấy số lạ hoắc, chưa kịp OK thì bên kia tắt máy. Ah, có lẽ người ta nhầm số đây! Tôi tự nhủ vậy rồi tiếp tục công cuộc truy tìm thằng bạn tôi thì điện thoại lại rung. Tôi bắt máy để lên tai và nghe trong đó cất lên một giọng nói thật ngọt ngào: "Em ở đây mà, ngay góc phía tay phải của anh á! Anh không nhận ra em sao?" Tôi nghĩ thầm chắc mình đang mằm mơ quá và từ từ quay người lại… Trời ơi là đất ơi, cô gái trong tấm hình của thằng IceHeart đang ngồi phía trong kia. Cầm một cái điện thoại di động trên tay, nàng nhìn tôi bằng đôi mắt mang hình viên… kẹo!

Sàigòn, 1999
LangthangBNN

< Sửa đổi bởi: LangthangBNN -- 16.9.2012 14:00:45 >

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Thơ Thâm Tâm

Vằng Vặc Muôn Thu
---Thơ Thâm Tâm ---

Tên thật là Nguyễn Tấn Trình ,sinh ngày 12 tháng 5 năm 1917 , Hải Dương ,Bắc Việt. Ông làm thơ rất nhiều thường đăng trên các tạp chí như Tiểu thuyết thứ bảy ,Tiểu thuyết thứ năm ,Ngày Nay nhưng không xuất bản thành sách.Thi nghiệp của ông có một giai thoại mà khách yêu thơ không thể không biết : đó là mối tình nửa hư nửa thực của ông và nữ thi sĩ T.T.KH , tác giả bài thơ Hai sắc hoa ti-gôn. Cho đến nay sau gần một thế kỷ ,vẫn không ai biết gì thêm về mối tình bí ẩn này.

Khi chiến tranh Pháp Việt bùng nổ ,cũng như nhiều thanh niên Việt Nam yêu nước khác.Nhà thơ Thâm Tâm tham gia cuộc kháng chiến dành độc lập cho quê hương. Khi đất nước chia đôi không ai nghe tin tức gì về nhà thơ này. Năm 1968 , trong bộ sách biên khảo Việt Nam thi nhân tiền chiến ,trong phần tiểu sử ,ông Nguyễn Tấn Long ghi rằng : có tin thi sĩ Thâm Tâm đã chết bên bờ sông Đuống. Thi ca Việt Nam đã mất đi một tiếng thơ nồng nàn cả về tình yêu lẫn tình non nước.


TỐNG BIỆT HÀNH

Đưa người ta không đưa sang sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng
Ly khách ! Ly khách ! Con đường nhỏ
Chí lớn chưa về bàn tay không ,
Thì không bao giờ nói trở lại !
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.

Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt
Một chị hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ xót
Ta biết người buồn sáng hôm nay
Trời chưa mùa thu tươi lắm thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt ướt
Vo tròn thương tiếc chiếc khăn tay...

Người đi ! Ừ nhỉ ! Người đi thực !
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu cay.

Mây thu đầu núi gió lên trăng
Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm
Ly khách ven trời nghe muốn khóc ,
Tiếng Đời xô động tiếng hờn căm.


NGẬM NGÙI CỐ SỰ

Lảo đảo năm năm lệ mấy hàng
Ngậm ngùi cố sự , bóng lưu quang
Cuối thu mưa nát lòng dâu bể
Ngày muộn chuông đau chuyện đá vàng.

Chán ngán nhân tình sầu ngất ngất
Già teo nhân thế , hận mang mang...
Hẹn cùng trời đất mòn xuôi ngược
Chí lớn không đầy nửa tấc gang.

trích tuần báo Sài Gòn Nhỏ - của chị Hoàng Dược Thảo
Little Sai Gon New of California

 

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Giới thiệu ca khúc mới - Theo Mưa Về Phố

 
Theo Mưa Về Phố
Thơ Mưa phố núi
Nhạc và trình bày Lang Thang Cali

Mưa rơi thềm vắng ,đã vơi chưa ? Hay vẫn mong chờ .
Cho nhau là hết ! Có ai hững hờ như áng mây kia .

Mưa rơi triền núi nụ hôn em đã trôi xuôi dòng,
Dòng sông xưa vẫn trôi về bến .
Nụ hôn em gởi ai bên trời .

Theo mưa về phố - hạt mưa rơi ngất ngây trong hồn .
Theo mưa về phố -Chiều mưa rơi có phai niềm nhớ thương .
Bay đi niềm nhớ mặc mưa tuôn cứ trôi xuôi dòng .
Theo mưa về phố nhớ thương mong chờ xin gởi trong mơ .

Ngày mưa đi mây giăng sầu nhớ .
Nụ hôn trôi mất đâu xa rồi .
Nụ hôn ai ước mong tình cuối
Nhiều nụ hôn thả trôi chơi vơi ...

Theo mưa về phố ...

Thơ - Mùa thu - em & tôi

Mùa thu - em & tôi

Thu trút lá.
Hỏi mùa, sao cứ buồn da diết ?
Tôi yêu em
tẩn ngẩn chẳng thành lời .
Gió nói gì cùng những áng mây trôi
Tôi bãng lãng giữa muôn ngàn quên - nhớ !

Thu bỡ ngỡ
tim tôi dường nghẹn gió,
nhặt trái sầu
ươm mầm rễ chồi đau .
Có những lúc thấy mình
bỗng ngơ ngẩn chi đâu.
Thu vẫn đến ! Ừ , kệ thu cứ đến.

Em và tôi ,
những cơn gió nghịch mùa
Thích cợt đùa chạy trốn nỗi hoang sơ
Thu hờ hững - mà tình tôi bền vững
Em ngây thơ nên thu mãi dệt mơ...

Vàng ươm mật - sau lưng tôi hương cốm
Nắng hanh hao - óng ả nỗi buồn phơi !
Ngày vội vã - tôi bồi hồi tỉnh thức ?
Nhặt bóng mình, xếp lá cất mùa rơi.


Mưa phố núi 16-9-2012




Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

thơ - Giọt nhớ

Giọt nhớ
Thêm một giọt
nhỏ xuống chiếc ly trong.
Cốc thủy tinh soi tôi thấy rõ lòng,
từng giọt nhớ rồi sẽ tràn miệng cốc.
Vỡ tan thành những mạn sóng bềnh bồng...

Chẳng có gió sao thuyền lòng chao đảo ?
Tựa bờ yêu mà nổi nhớ chông chênh.
Chửa già đâu sao lẫn lộn muộn phiền,
Hay ta vốn sinh ra từ ấm ớ ?

Cả buổi sáng thấy lòng mình ngập nhớ
lười bữa trưa , giấc ngủ cứ bần thần !
Cả buổi chiều vơ vẩn bên khung cửa
Hoài niệm nào còn thừa mứa trong em.

Ngước nhìn trời thả trôi từng đám nhớ,
bồng bềnh mây - xin hãy đan giùm tôi.
Chiếc gối xinh êm êm gởi bên trời...
Anh mỗi tối - à ơi - vào giấc nhớ .

Mưa phố núi 16-9-2012





Bí ẩn cuộc tình Hàn Mạc Tử & Mộng Cầm


Bí ẩn cuộc tình Hàn Mạc Tử & Mộng Cầm

Trong một lần may mắn được gặp nữ sĩ Mộng Cầm, tác giả bài báo đã được nghe bộc bạch những gì mà bà giấu kín trong lòng gần 60 năm.
Từng ngâm nga thơ Hàn Mặc Tử, từng nghe chuyện tình của Hàn thi sĩ với Mộng Cầm, rồi từng nghe đi nghe lại ca khúc "Hàn Mặc Tử"của Trần Thiện Thanh, bất ngờ vào mùa hè năm 1997, tôi lại có dịp ngồi cạnh "người đẹp của thi nhân", nơi một quán cà phê sân vườn, mang tên Mộng Cầm.

Quán là một căn nhà lợp tranh, cạnh đại lộ Nguyễn Văn Linh, khu Nam Sài Gòn, xung quanh có nhiều ao bèo thả cá để khách có thể vừa câu cá vừa nhâm nhi cà phê. Chủ quán là đôi vợ chồng bác sỹ Mộng Đào và Phạm Thiên Bê, con gái và con rể của bà Mộng Cầm.

Đây thôn Vĩ dạ, một vết cứa đâm tim

Người ta chỉ mới được biết về mối tình lãng mạn của Mộng Cầm - Hàn Mạc Tử qua sách báo. Nhưng bên cạnh mối tình đẹp như mơ ấy, còn có một đời thường với rất nhiều bí ẩn. Mộng Cầm- Huỳnh Thị Nghệ, người thiếu nữ trong mộng ngày xưa ấy của Hàn Mạc Tử, trước mặt tôi bây giờ là một cụ bà ở tuổi tám mươi. Tuy vậy, trên gương mặt bà vẫn còn phảng phất nét kiêu sa. Thốt nhiên bà mở lời: "Vào tuổi này rồi chẳng còn gì để giấu". Rồi bà kể như từng phân đoạn hồi tưởng, qua hơi thở có khi hụt hẫng, đứt quãng, dường như là những lời sám hối, tiếc thương.



Nữ sĩ Mộng Cầm khi quen nhà thơ Hàn Mạc Tử.

Quê Mộng Cầm ở Phan Thiết, gần lầu Ông Hoàng nhưng thân sinh bà lại ra làm việc tận Nghệ An. Và ngày 17/7/1917, bà được sinh ra ở đó nên mới có tên "cúng cơm" là Huỳnh Thị Nghệ. Thì ra, tên Nghệ là do sinh ở Nghệ An. Sau đó bà được gửi về trọ ở nhà ông cậu ở Phan Thiết học trường Pline Exercices.
Mộng Cầm là cháu gọi nhà thơ Bích Khê bằng cậu nên bà cũng có "máu thơ văn". Tên Mộng Cầm xuất hiện từ khi bà làm thơ gửi đăng báo. Qua những vần thơ trên báo, Hàn Mạc Tử đã tìm đến làm quen, bày tỏ tình cảm với bà qua bài Muôn năm sầu thảm, với câu mở đầu "Nghệ hỡi Nghệ"…Bài thơ ấy, bà Mộng Cầm vẫn thuộc nằm lòng từ đó đến nay. Hàn Mặc Tử là tình yêu đầu đời của bà.

Bà nhìn ra bầu trời tím hoàng hôn ngoại ô Sài Gòn hồi tưởng… Một mùa hè, năm xưa, Hàn Mặc Tử từ Quy Nhơn vào Phan Thiết thăm Mộng Cầm. Hàn hỏi ở đâu có cảnh đẹp thì đưa anh đi thăm cho biết. Mộng Cầm đã đưa Hàn Mặc Tử lên lầu Ông Hoàng. Đó là một ngọn đồi thấp, nhưng lên đó vào những đêm trăng tỏ, có thể nhìn thấy Mũi Né và thị xã Phan Thiết mờ ảo, lấp lánh đèn hiệu hay đèn ghe chài như những viên kim cương khổng lồ. Nào ngờ, đây lại là lần đi chơi sau cùng của hai người. Hàn Mạc Tử ra Huế, sau đó vào Quy Nhơn, điều trị bệnh phong ở bệnh viện phong Quy Hòa, và mất ở đó .

Tại sao Hàn Mặc Tử lại ra Huế? Bây giờ thì Mộng Cầm nói hết những gì mà bà giấu kín trong lòng gần 60 năm. Đó là Hàn Mặc Tử có mối tình đầu với một cô gái Huế tên là Hoàng Cúc. Thân sinh của Hoàng Cúc làm quan chức trong Sở Đạc điền ở Quy Nhơn. Sau khi biết Hàn Mặc Tử theo đuổi con gái mình, do không thích văn nhân, thi sĩ nên ông đã tìm cách đưa Hoàng Cúc về Huế. Thế là Hàn Mặc Tử ra Huế tìm và sau đó có bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ. Bài thơ này tuyệt hay nhưng Mộng Cầm lại ghét cay, ghét đắng...

Bà trải các câu thơ ra và dằn từng tiếng, khác với các nghệ sĩ ngâm thơ ngọt ngào. Và dằn cho đến câu cuối: "Sao anh không về chơi thôn Vĩ/Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên/Vườn ai mướt quá xanh như ngọc/Lá trúc che ngang mặt chữ điền…".



Ảnh nữ sĩ Mộng Cầm chụp năm 1990.

Không biết lần này ra Huế, Hàn có tìm đến thăm cụ Phan Bội Châu như lần trước, hồi cuối năm 1931, khi còn là Phong Trần hay không? Bấy giờ thi sĩ mới 19 tuổi, tìm đến thăm cụ Phan Bội Châu ở Bến Ngự, giữa vòng vây của mật thám Pháp. Do trước đó, từ năm 1930-1931, Hàn đã nổi tiếng với bút hiệu Phong Trần là nhờ lời giới thiệu của cụ Phan. Lúc bấy giờ cụ Phan bị Pháp bắt an trí ở Huế. Cụ lập Mộng Du thi xã với mục đích quy tụ những nhà thơ yêu nước, Hàn Mặc Tử gửi đến thi xã 3 bài thơ yêu nước là Thức khuya, Chùa Hoang và Gái ở chùa (sau in lại trong "Lệ Thanh thi tập"). Mở đầu bài "Thức khuya" có câu: "Non sông bốn mặt ngủ mơ màng/Thức chỉ mình ta dạ chẳng an…" và được cụ Phan rất tán thưởng "…Từ ngày về nước đến nay, được xem nhiều thơ văn quốc âm, song chưa gặp được bài nào hay đến thế…Ước ao có ngày gặp gỡ". Cụ đã họa lại và cho đăng báo. Bài họa bài "Thức khuya" mở đầu: "Chợ lợi trường danh tí chẳng màng/Sao ăn không đặng ngủ không an…".

Ngoài Hoàng Cúc và Mộng Cầm ra, Hàn Mặc Tử còn có hai người tình nữa là Mai Đình nữ sĩ và Ngọc Sương, chị gái của thi sĩ Bích Khê. Mối tình của Mai Đình nữ sĩ không sâu đậm, chỉ là "tình văn chương", còn với Ngọc Sương thì như ngọn gió mát thoảng qua đời Hàn mà thôi (theo Quách Tấn, một người bạn thân thiết của thi sĩ).

"Lầu Ông Hoàng đây, anh ở đâu"

Mối tình của Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm chẳng đi đến đâu. Mộng Cầm bộc bạch: Với hai lẽ, một là bà là con nhà phong kiến, cha mẹ luôn cản trở bà lấy một người Công giáo, lại là văn nhân, thi sĩ. Nhưng quan trọng hơn là lúc ấy bà quá thương Hàn Mặc Tử.

Theo bà hiểu thì người bị bệnh phong gần đàn bà sẽ rất mau chết. Vì vậy, bà cố tránh để Hàn Mặc Tử mau chóng bình phục, sau đó sẽ liêu lần với cha mẹ. Nhưng tiếc là Hàn không qua khỏi… Bây giờ người đọc thấy những vần thơ hai người viết cho nhau rất thắm thiết, nhưng thật sự cho đến lúc Hàn Mặc Tử mất, giữa Mộng Cầm và Hàn Mặc Tử không hề có chuyện gần gũi. Thời ấy, mới cầm tay nhau là đã run lắm rồi. Sau này nhớ lại những kỷ niệm với cố nhân, Mộng Cầm có bài thơ "Kỷ niệm Hàn Mặc Tử ở lầu Ông Hoàng", một bài thơ chưa bao giờ phổ biến, được bà chép tay, nét chữ đã phai màu, trao cho tôi. Bài thơ như sau: “Sương sa trong lúc hoàng hôn/Đường lên dốc đá sáng dần bể xanh/Triều dâng con nước mênh mông/Chuông chùa văng vẳng tiếng lòng xôn xao/Lầu Ông Hoàng đây, anh ở đâu?/Hồn xưa anh mất cảnh gieo sầu/Mây mù phủ kín vòng bình địa/Căm hờn tháp cũ cuộc bể dâu”.

Thật cảm động, như một chiều tình cờ được nghe thơ nhạc giao duyên, vì khi bà Mộng Cầm ngâm nga: "Lầu Ông Hoàng đây, anh ở đâu" thì cô con gái, bác sỹ Mộng Đào mở lớn nhạc bài "Hàn Mặc Tử".

Sau khi Hàn Mặc Tử mất, Mộng Cầm lập gia đình và sinh được 7 người con. Người bạn đời của bà cũng biết rõ mối quan hệ của bà với Hàn Mặc Tử nhưng vẫn tôn trọng nhà thơ quá cố. Con gái lớn của bà là Mộng Đào, là bác sĩ, đang công tác tại TP HCM. Mười lăm năm trước, Thành phố mới Nam Sài Gòn được khai hoang trên đồng phèn, Cảnh chiều buồn vắng vẻ, khi tiễn chân tôi ra cổng, bà níu tay tôi dặn dò: "Anh coi có bạn bè nhạc sỹ, nhờ phổ bài thơ này ra bài hát dùm tôi". Ngày 23/7/2007, bà Mộng Cầm qua đời tại số nhà số 300, Trần Hưng Đạo, Phan Thiết.

Theo lời trăng trối của bà Mộng Cầm, cô con gái Hồ Mộng Đức đã mai táng bà trên lưng đồi lầu Ông Hoàng. Và lầu Ông Hoàng từ lâu đã đi vào tâm thức bao thế hệ khi nghe những bài hát về mối tình lãng mạn này, như Hàn Mặc Tử, Mộng Cầm Ca… và cả bài ca vọng cổ Tâm sự Mộng Cầm… Thế mà đến nay tôi vẫn chưa nhờ ai phổ nhạc bài thơ "Lầu Ông Hoàng đây, anh ở đâu?" của bà được.

Lê Văn Sâm   - nguoiduatin.vn -  ngocdam66 dtphorum.net

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

TẬP THƠ VƯƠNG TỪ CHÍNH THỨC RA MẮT BẠN ĐỌC

Ngày 15 tháng 09 năm 2012
Tập thơ VƯƠNG TỪ
chính thức ra mắt
bìa LÊ THÁNH THƯ
Tổng hợp và chăm sóc bản thảo
NGUYỄN MIÊN THẢO,TỪ HOÀI TẤN
ĐẶNG NGỌC QUANG,LÊ TẤT SĨ

Trình bày và chăm sóc bản thảo cuối cùng
NGUYỄN LIÊN CHÂU
Nhà xuất bản HỘI NHÀ VĂN

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

KHI TÔI LỠ DẠI - HOÀNG LỘC

Đức Phổ và Hoàng Lộc

khi tôi lỡ dại yêu người
quanh tôi có một mình tôi đứng buồn
trên tôi chỉ một trời tròn
dưới tôi là trái đất vuông thuở nào ?

yêu người đời hóa chiêm bao
tiếng than quặn thắt câu chào hiếm hoi
trái tim sinh chẳng gặp thời
cứ thoi thóp cả đất trời tư riêng

tôi từng lỡ dại và em
thân đau thất bát hồn thêm lỗi nghì
tình về không kịp tình đi
cho nên suốt kiếp xa lìa. cũng xong

9-12

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Thơ - Xòe



Xòe

Xòe tay đếm nỗi buồn rơi
đếm qua đếm lại buồn ơi đâu rồi ?
Dưng không anh lại khóc cười
mười ngón tay vụng vẽ mười gian truân.

Xòe ra cơn ngớ bỗng dừng.
Người dưng nước lả...lưng chừng...thế thôi.
Ví dầu muối mặn gừng côi,
Ủ tình chín nẫu, ủ xôi rượu nồng .

Xòe tay thử nắm hư không,
có nắm được dòng giấm bỗng ngỗn ngang ?
Đi tìm bụi chuối cuối làng
đào sâu củ nhớ nhuộm vàng tương tư.

Xòe em váy đụp thuở chừ ?
Cột vào yếm thắm cho lừ đừ nhau.
Này anh, xòe hết ẩn sâu...
Chẻ câu hứa hẹn , chẻ sầu riêng ai !

Mưa phố núi 13-9-2012

 
 
 


       Vô đề

       Anh !
Hãy ẩn dật bóng đêm
khi rừng thiêng bừng bừng ngọn lửa.
Nếu gọi, em sẽ mở cửa
những cánh thư tình gởi gió bay xa...

Thi ca
Cho hồn ta rộng mở,
dong đuổi thênh thang tìm chân lý cõi người.
Một đời để sống vui,
và một thời để nhớ.
Để mơ !
Đợi chờ...

Niềm tin tràn ngập cõi giới
Anh- em - chúng ta.
Ngày - đêm -giao thoa !
Và anh sẽ bước ra từ bóng tối,
ánh mặt trời chiếu rọi.
Bình minh cháy trên môi
riêng cõi em thôi.
Anh - Thượng Đế .

Mưa phố núi 13-9-2012      

Thơ - Vac an dem

KHỞI ĐẦU VÀ KẾT THÚC

Khi Tôi nhóm lên bếp lửa đầu tiên trong thạch động
Bằng sức nóng ma sát giữa hai que cây
Đem lưỡi rìu sơ khai ra mài
Con sói tiền sử bất giác tru lời tang khúc
Hàng cổ thụ tiên tri lên tiếng khóc
Hiểu đời sống thảo mộc không còn sở hữu giấc mơ trường sinh
Và ngọn núi tự cắt lưỡi để linh hồn dãy đồi rút lui vào lặng thinh.

Khi họ gọi tên Tôi là Albert Einstein
Là Thomas Edison, là Alfred Nobel, là chất nổ
Là đập thủy điện, là thuốc trừ sâu, là vân vân trăm nghìn tên khác nữa
Ngọn gió thiên niên mất chốn ẩn cư
Vầng trăng vàng đêm thất tiết bài thơ
Bao sóng vỗ tự trầm vào biển cả
Gia tài mẹ, còn chăng, chỉ lềnh khênh những phố nhà vừa giải tỏa
Ngỗn ngang vôi vữa bê tông
Mặt đất trở mình nằm tưởng niệm dòng sông …
ĐCĐ


 
 
CHẺ

Cầm dao chẻ tóc làm đôi
Chẻ khóc làm tám chẻ cười làm tư
Rồi thêm đem mớ danh hư
Cầm dao chẻ cái hình như thất tình

Cầm dao chẻ thuở tươi xanh
Chẻ con sông chảy ngon lành em cho
Chẻ vết chân đất lò cò
Ấu thơ ăn gió diều no cánh chuồn

Cầm dao chẻ chiếc trăng tròn
Chẻ tuổi mẹ ướt cong đòn gánh vuông
Nay em phố mai ta phường
Bôi mày vẽ mặt diễn tuồng nhớ thương

Cầm dao chẻ hột mưa tuôn
Buột lên tay muộn bớ hường nhan ơi …
ĐCĐ

 

 
NÀY EM, THÔI HÃY ...

Chẳng nhớ ai buông anh vào cảnh giới này
Có thơ có nhạc
Thất ngôn, tứ tuyệt và lục bát …
Cả cách viết không vần thoải mái tự do
Trán anh chưa hằn ngang dọc vết âu lo
Huyền diệu ghé vào, em, buổi cỏ

Gối đầu lên thương yêu, anh tìm giấc ngủ
Thở ca dao hương thị hương chanh
Giữa một thế giới đau đớn thức canh
Đồng hồ điểm từng giờ tàn hoại
Rừng chặt đốn, biển nguồn xâm hại
Tham vọng treo thanh gươm bén trên đầu

Mắt em hiền sao cứ đâu đâu
Ám ảnh chi một ngày không vũ trụ
Hãy nghe anh học lời con chim nhỏ
Hót thản nhiên, dù đang hót trong lồng
Học loài nai thích thú chạy long nhong
Dù chốc nữa là mồi ngon đặc sản

Tránh sao thoát bốn bề tầm đạn ngắm
Mà chính số phận ta là kẻ xiết cò
Hãy hôn nhau chia lấy mỗi cơn ho …
ĐCĐ
 
TỰ DƯNG NHỚ HOÀNG THỊ VÂN

Tự dưng chân bước vỉa hè
Miệng ngậm đầy nhóc bùa mê ngải trầm
Tay bưng hũ cốt tình câm
Trái tim ngưng đập từ lầm lẫn nhau

Chắc gì trầu đã nợ cau
Ta nâng chiếc lá không màu rất thu
Nhốt vào con mắt chưa mù
Đeo gông làm một gã tù nhân ngoan

Tự dưng hồn phách tan hoang
Phố chiều lạc giữa vô vàn phù hoa
Lâm râm mấy khúc sến ca
Chờ mây em thả cuộc mưa tẩy trần

Tự dưng nhớ Hoàng thị Vân …

ĐCĐ