Tình bạn lạ kỳ của hai bậc thầy văn chương Pháp ----Jean Paul Sartre và Allbert Camus | ||
Cặp đôi Allbert Camus và Jean Paul Sartre đã góp phần quan trọng nâng nền văn chương Pháp lên tầm cao mới. Cả hai đã từng có một tình bạn và có những rạn nứt. Nhưng thiếu một trong hai người, sẽ thật khó có một nền văn học Pháp độc đáo như ta biết hiện nay... Cách đây 100 năm, tại Paris, một trong những người con ưu tú nhất, người từng được mệnh danh là bậc thầy tư tưởng của văn chương Pháp thế kỷ XX, Jean Paul Sartre, ra đời. Tám năm sau ngày ra đời của Sartre, Camus, “nhà nghệ sĩ trong tư tưởng hiện sinh” do Sartre đề xướng, cũng xuất hiện trên cõi thế. Tình bạn giữa Camus và Sartre được hình thành từ những ngày cả hai cùng làm việc trong Tòa soạn báo “Tranh đấu”. Dù không cùng trang lứa, nhưng Sartre và Camus có nhiều nét đồng điệu: say mê triết học và văn chương, cả hai cùng từng là đảng viên Đảng Cộng sản, ghét sự dối trá, biết sống và làm việc hết mình. Sartre và Camus đã không ít lần uống rượu vui vẻ và đàm đạo văn chương cùng nhau. Tưởng như họ sẽ không bao giờ tách rời nhau. Vậy mà… Vâng, chúng ta đừng bao giờ lấy làm ngạc nhiên khi chứng kiến một “cặp đôi” nào đó đồng điệu đến thế vậy mà vẫn đối nghịch (hình như Marx cũng đã từng nói, chính sự mâu thuẫn đối nghịch đã tạo nên tính thống nhất bền vững trong một sự vật, đó là biện chứng). Phảng phất đâu đó trong trước tác của đôi bạn hiện sinh ngay từ những ngày còn gắn bó này, đã ngầm chứa sự rạn nứt. Trong công trình đồ sộ về Camus được xuất bản gần đây nhất, Olivier Todd, một nhà báo và nhà văn từng nhiều năm theo đuổi đề tài hiện sinh, đã tiết lộ cho chúng ta biết rằng, ngay từ khi đôi bạn hiện sinh này còn thân thiết với nhau, trong ghi chép của mình, Camus đã bộc lộ: “Những cuộc gặp gỡ của chúng tôi có thể thưa thớt nhưng rất nồng nhiệt. Tôi nhận thấy Sartre là một tài năng lớn không thể chối cãi. Nhưng những cuốn sách của ông không bao giờ ảnh hưởng lớn đối với tôi. Điều đó có thể được giải thích thật đơn giản, vì chúng tôi có những điểm rất khác nhau… Về mặt tư tưởng thì Sartre chủ yếu được nuôi dưỡng trên nền triết học Đức mà ông rất kính trọng, trong khi tôi thích Platon (nhà triết học cổ đại Hy Lạp) hơn là Hegel. Người thầy thực sự của tôi là Jean Grennier”. Những bộc bạch trên đây của Camus rất dễ khiến ai đó dẫn đến suy nghĩ rằng, phải chăng vì thế mà Sartre, vốn là một con người kiêu hãnh, rất am hiểu triết học, luôn tự coi mình là người dẫn dắt thế hệ hiện sinh, cảm thấy khó chịu? Sự uyên bác triết học của Sartre rõ ràng được thể hiện qua khối tác phẩm đồ sộ của ông, không chỉ ở riêng lĩnh vực chuyên môn này mà còn lấn sang cả văn chương. Đọc “Buồn nôn”, tiểu thuyết đầu tiên và nổi tiếng nhất của Sartre, ta không thể không có cảm giác, hình như người đứng đầu trào lưu hiện sinh nước Pháp, chỉ muốn mượn hình thức văn chương để bàn luận triết học. Chính Camus đã từng đánh giá rất cao tác phẩm này của Sartre, nhưng vẫn luôn bảo lưu ý kiến rằng “Buồn nôn” có nhiều tính triết học hơn là văn chương. Khâm phục Sartre nhưng Camus không hẳn lúc nào cũng đứng cùng chiến tuyến với tác giả “Hữu thể và hư vô”. Có lẽ vì thế chăng mà sau này Camus nhất quyết không chấp nhận mình là nhà văn hiện sinh (dù trên thực tế cả khảo luận triết học và sáng tác văn chương, ông chính là một nhà hiện sinh đích thực). Về phía mình, Jean Paul Sartre cũng hiểu được tài năng của Camus. Bằng chứng rõ ràng là ngay sau khi “Người xa lạ” của Camus ra đời, Sartre đã lập tức viết bài ca ngợi. Không còn nghi ngờ gì “Cắt nghĩa Người xa lạ” của Sartre là bài viết hay nhất về tác phẩm của Camus. Thế nhưng, rải rác đây đó trong bản ca tụng tác phẩm này, Sartre vẫn không giấu giếm ý nghĩ rằng tính tư tưởng của nó còn quá nhẹ; và rằng “Cuốn tiểu thuyết này có đặc tính khá mập mờ… nó xa lạ như chính cái nhan đề của tác phẩm”… Những tiểu tiết tưởng như rất nhỏ bé này cứ lớn dần và đó là lý do khiến mối quan hệ bạn bè giữa Sartre và Camus cứ rạn nứt dần. Nó chẳng khác nào hành động của một nghệ sĩ xiếc đi trên dây. Càng cố giữ thăng bằng thì bước đi lại càng chao đảo. Chỉ cần một cú hích rất nhỏ, sự thăng bằng sẽ bị phá vỡ. Quả thật như thế. Tình bạn của họ đã thực sự chấm dứt sau những lời qua tiếng lại khi cuốn “Người nổi loạn” của Camus ra đời (1951). Rất nhiều nhà nghiên cứu giải thích, lý do của sự rạn nứt giữa Sartre và Camus đơn giản chỉ là vì sự bất đồng trong sự lựa chọn thể chế chính trị của hai ông. Bản thân tôi, tôi cho rằng, thực chất đây chỉ là một giọt nước tràn ly mà thôi. Dù không có “Người phản kháng”, mối quan hệ giữa Sartre với Camus cũng khó mà giữ được toàn vẹn. Vậy cụ thể hơn sự đổ vỡ đó như thế nào? Chúng ta hãy trở lại với một vài sự kiện ở thời điểm cuốn “Người nổi loạn” của Camus ra đời để hiểu rõ hơn điều đó. --PageBreak-- “Người nổi loạn” vốn chỉ là một khảo luận chính trị. Camus viết nó khi ông đã nổi tiếng với “Người xa lạ”, “Huyền thoại Sisyphe”, “Bề trái và bề mặt”, “Ngộ nhận”, “Caligula”… Không mấy ai nghĩ một cuốn sách khảo luận khô khan như “Người nổi loạn” lại được độc giả đương thời đón nhận nồng nhiệt đến thế. Sách được tái bản liên tục. Camus không mấy ngạc nhiên về sự thành công của cuốn sách. Nhưng Sartre và nhóm “Thời mới” lại không hề tỏ ra thán phục. Thậm chí họ cho rằng, Camus muốn mượn hành vi “nổi loạn chính trị” này để được lưu danh. Bài phản kích đầu tiên của nhóm “Thời mới” không phải do tự tay Sartre viết mà do Francis Jeanson, một đệ tử thân thiết của ông thực hiện. Trong 20 trang viết nhan đề “Camus hay là một tâm hồn nổi loạn”, Jeanson đã mạt sát “Người nổi loạn” hết sức nặng nề. Tác giả “Người xa lạ” viết bài trả lời gửi chủ bút Sartre với ngụ ý ông đã ném đá giấu tay. Trong bài viết của mình, Camus đã gọi người bạn một thời của ông là “Ngài Tổng biên tập” (Monsieur directeur). Sartre buộc phải lên tiếng trả lời, nhưng dường như đã không kiềm chế được mình, ông nói với giọng điệu lịch sự nhưng mỉa mai và khinh mạn: “Trời ơi, Camus, sao anh trịnh trọng thế và để dùng một chữ của anh, sao anh tầm phào thế! Nếu anh đã lầm? Nếu cuốn sách của anh chỉ chứng minh một cách đơn giản sự không thông thạo triết học của anh? Nếu nó chỉ là một mớ kiến thức thu lượm vội vã, học lỏm. Nếu anh lý luận không đúng lắm? Nếu những tư tưởng của anh hời hợt và tầm thường?(…). Quả thật tôi không dám khuyên anh đọc cuốn “Hữu thể và hư vô”, việc đọc sẽ gây hiểm hóc cho anh: anh ghét những khó khăn tư tưởng”. Camus không trả lời. Những lời lẽ của Sartre đã chạm vào nỗi đau sâu kín nhất của ông. So với Sartre, người xuất thân trong gia đình tư sản, khá hoàn hảo về mặt học hành, Camus chỉ là công dân của khu phố nghèo Belcourt, Algérie. Sartre từng đỗ thạc sĩ triết học, và có thể đọc dễ dàng Husserl bằng tiếng Đức. Camus không được chấp nhận thi thạc sĩ vì mắc bệnh lao và việc đọc trực tiếp Husserl với ông là điều hết sức khó khăn. Vì thế, một con người có tâm hồn quá nhạy cảm như Camus đã thật sự khó khăn khi gần gũi với Sartre. Giải thưởng Nobel năm 1957 của Camus sẽ không còn là một vinh dự của trường phái hiện sinh. Bảy năm sau, 1964, đến lượt mình khi được trao giải Nobel, Sartre đã kiên quyết từ chối. Ông lập luận rằng: “Thật không công bằng đối với độc giả khi cộng thêm sức nặng của những ảnh hưởng bên ngoài như thế vào với sức mạnh ngôn từ của tác giả”. Nhà tư tưởng của chủ nghĩa hiện sinh một lần nữa khẳng định tính độc lập, hành vi tự do của thứ chủ nghĩa bấy lâu nay đeo đuổi mình. Về hành động lập dị của Jean Paul Sartre (từ chối một vinh dự lớn với món tiền thưởng gần một triệu đôla), lúc ấy cũng có người suy đoán rằng, hẳn Sartre vẫn chưa quên cuộc tranh cãi với Camus, hơn chục năm trước đó. Sartre không muốn đứng cùng chiến tuyến với người “không thông thạo triết học” trên “mặt trận Nobel” (?!). Suy luận đó là vô căn cứ. Một nhà văn tài năng như Sartre không thể nào lại hẹp hòi đến thế. Bằng chứng cho thấy là vào năm 1960, khi Camus qua đời vì tai nạn ôtô, trong bài tưởng niệm trước linh hồn người bạn, Sartre đã bày tỏ sự chân thành thống thiết: “Vừa mới hôm qua, chúng tôi vẫn còn hỏi nhau: anh ấy liệu có lên tiếng không? Sớm muộn thế nào rồi anh ấy cũng lên tiếng… Tôi thầm hỏi: Anh nghĩ sao? Anh nghĩ sao lúc này đây?”. Không chỉ thế, cũng trong bài tưởng niệm, Sartre thừa nhận lúc đó, Camus đã có phần đúng, và rằng: “Anh tiêu biểu cho con người đạo đức - tác thành tác phẩm, có lẽ độc đáo nhất trong văn học Pháp”. Sartre sẵn sàng giúp đỡ, kể cả về mặt tài chính cho vợ con Camus. Thật đúng như Vercier và Lecarme đã khẳng định trong cuốn “Văn học Pháp từ năm 1968”: “Kể từ sau năm 1968, nền văn học của chúng ta không có nhà văn nào có thể thay thế được Sartre và Camus…” | ||
| Trần Hinh |
Thơ tình buồn, Thế giới tình yêu, chuyện tình yêu, chuyện tình, lãng mạn, thơ tình, cảm xúc, giới tính, danh ngôn, cuộc sống, thơ buồn, tình yêu mới, ...
Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012
TÌNH BẠN KỲ LẠ CỦA HAI BẬC THẦY VĂN CHƯƠNG PHÁP
20 NĂM GẶP LẠI THI SĨ NGUYỄN ĐỨC SƠN TẠI THÀNH PHỐ BẢO LỘC - NGUYỄN MIÊN THẢO
Ảnh 1 : (từ trên xuống) Sơn Núi và Nguyễn Miên Thảo gặp lại sau 20 năm tại đồi Vạn thông, Bảo Lộc
ngày 27.11.2012
Ảnh 2 : Viêm Tịnh, Sơn Núi và Nguyễn Miên Thảo
Ảnh 3 : Viêm Tịnh, Sơn Núi , Nguyễn Miên Thảo và Sư Nguyễn Đức Vân ở quán cà phê Cõi Xưa thành
phố Bảo Lộc
ãnh 4 , 5 : Sơn Núi, Nguyễn Miên Thảo, Viêm Tĩnh, Sư Nguyễn Đức Vân ở quán cơm chay thành phố Bảo
Lộc
ngày 27.11.2012
Ảnh 2 : Viêm Tịnh, Sơn Núi và Nguyễn Miên Thảo
Ảnh 3 : Viêm Tịnh, Sơn Núi , Nguyễn Miên Thảo và Sư Nguyễn Đức Vân ở quán cà phê Cõi Xưa thành
phố Bảo Lộc
ãnh 4 , 5 : Sơn Núi, Nguyễn Miên Thảo, Viêm Tĩnh, Sư Nguyễn Đức Vân ở quán cơm chay thành phố Bảo
Lộc
audio thơ - Gởi tình vào thu
Cảm xúc dành cho tác phẩm - Người gõ cửa mùa thu - Nguyễn Thanh Hiện
https://www.box.com/s/581o142jce575z99p3nt
https://www.box.com/s/581o142jce575z99p3nt
Gởi tình vào thu
Khi mùa thu đi qua
bàng hoàng mềm thân cỏ.
Những chiếc lá khô ngơ ngác
run rẫy trong chiều bơ vơ.
Em ngang qua đời anh
sao mùa nào cũng vội ?
Từng ngày lặng lẽ trôi
tay anh buồn chới với
Níu kéo gì ? Màu áo đã bay xa.
Nhặt nhạnh từ miền ký ức hôm qua
nay đã thành cổ tích.
Sợi tóc xanh ngày nào
vừa chớm pha sương.
Rưng mi sầu - lệ đàn ông chảy ngược
Không em ! Đêm thăm thẳm vô cùng...
Ta băng qua đời nhau
mùa thu trước thềm nức nở.
Thả thơ ngập tràn lòng gió,
tan loãng giữa đời
Anh chưa kịp ngõ lời yêu.
Sương trĩu hạt - lòng thu vương vương...
Vùi nỗi nhớ ngậm câm dòng tiếc nuối
Chiều đi hoang,
tình đành cất sau lưng.
Em ! Người gõ cửa mùa thu,
ánh mắt buồn tha thiết
lãng đãng trôi theo chiều
từng cụm nhớ trong veo !
Khi em đến - thu tan trên đầu cỏ
Em đi xa - mùa thu ngồi chờ
Em trở về - những chiếc lá bồn chồn xao xuyến quá !
Em lại ra đi - thu trở gió ngập ngừng.
Ta gõ cửa - hồn thu im lặng
Ta dỗi hờn - thu se sắt bâng khuâng
Ta gào thét - thu đổi màu tàn úa
Ta lặng thinh - thu câm nín giẫm chân.
Trước mặt ta, đong đưa chiều nhạt nhòa con nắng cũ.
Hoàng hôn rơi , tình vẫn nghẹn không lời
Sau lưng ta đeo khối tình của đá.
U uẫn đến ngàn đời - mùa nối mùa vẫn rơi.
Hỡi người con gái chọn mùa thu tìm đến
Khóc trên nấm mộ ta một lần ! Mùa thu sẽ quay lưng .
Mưa phố núi 29-11-2012
Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012
Thơ - Chạm
Chạm
Ta chạm nhau nỗi nhớ
mùa ơi mùa đang qua.
Ta chạm miền sóng vỗ
bờ ngỡ gần mà xa...
Ngút ngàn trên triền sóng
dào dạt vỗ bờ thương
triền miên từ nỗi nhớ
khát vọng hóa thiên đường.
Chạm vào lời yêu cuối
tim vỡ mảnh thương đau
đã qua rồi mùa ngâu
thôi nhé những cơn sầu
Tìm về miền đất hứa
giữ chút tình cho nhau
Hỡi trái tim rực lửa
ta mãi còn ngàn sau.
Mưa phố núi 21-9-2012
Ta chạm nhau nỗi nhớ
mùa ơi mùa đang qua.
Ta chạm miền sóng vỗ
bờ ngỡ gần mà xa...
Ngút ngàn trên triền sóng
dào dạt vỗ bờ thương
triền miên từ nỗi nhớ
khát vọng hóa thiên đường.
Chạm vào lời yêu cuối
tim vỡ mảnh thương đau
đã qua rồi mùa ngâu
thôi nhé những cơn sầu
Tìm về miền đất hứa
giữ chút tình cho nhau
Hỡi trái tim rực lửa
ta mãi còn ngàn sau.
Mưa phố núi 21-9-2012
21 cách bán hàng hiệu quả
Bán được hàng là cả một nghệ thuật mà bạn phải không ngừng học hỏi. Chủ tịch dịch vụ tiếp thị thương mại Business Marketing Services, ông Jeffrey Gitomer ở Charlotte đã đưa ra 21 cách bán hàng có hiệu quả. Bạn cần nắm chắc các nguyên tắc này, thêm vào đó là tính sáng tạo và trí tưởng tượng chắc chắn sẽ tạo cho mình một vị trí của người bán hàng ưu việt.
1. Tin tưởng vào chính mình bởi bạn đang kiểm soát công cụ quan trọng nhất trong bán hàng, đó là trí não của bạn.
2. Tin tưởng vào công ty và sản phẩm của bạn, nếu không bạn chẳng mong đợi gì cả.
3. Hãy chuẩn bị chu đáo, sẵn sàng thực hiện các thiết bị, công cụ bán hàng và các câu trả lời.
4. Thẩm định người mua. Đừng phí thời gian với người không thể quyết định.
5. Đúng hẹn. Không có lý do nào để bào chữa cho sự chậm trễ. Nếu trễ, phải gọi điện đến xin lỗi trước giờ hẹn.
6. Trông có vẻ chuyên nghiệp. Nếu bề ngoài của bạn trông đứng đắn, tức là phản ánh tích cực về bản thân bạn, công ty và sản phẩm của bạn.
7. Thiết lập mối quan hệ mật thiết và sự tin tưởng của người mua. Phát hiện khách hàng triển vọng, sớm xây dựng được niềm tin. Bán hàng là để phục vụ không phải vì hoa hồng. Tập trung vào các yếu tố cơ bản nhất, 99% thương vụ thành công từ đó.
8. Vận dụng tính khôi hài. Đó là công cụ bán hàng tốt nhất. Vui vẻ với cái bạn thực hiện và làm hài lòng khách.
9. Biết rõ sản phẩm của bạn. Có thể không phải lúc nào bạn cũng dùng nó trong khi bán hàng, nhưng nó sẽ tạo cho bạn niềm tin khi bán hàng.
10. Bán hàng là bán các tiện ích chứ không phải dáng vẻ. Khách hàng muốn biết nó mang lại ích lợi gì cho họ hơn là nó vận hành như thế nào.
11. Luôn luôn nói lên sự thật. Không cần phải học thuộc những gì bạn nói.
12. Một khi đã hứa thì phải giữ lời. Đó là cách tốt nhất để chuyển một thương vụ thuần tuý thành mối quan hệ giao hàng đúng như đã hứa.
13. Đừng hạ thấp đối thủ cạnh tranh. Nếu không có gì tốt để nói thì đừng nói gì cả.
14. Sử dụng quà tặng. Nhân viên bán hàng tốt nhất trong hàng ngũ của bạn là một khách hàng được thoả mãn.
15. Lắng nghe những tín hiệu mua hàng. Khách hàng triển vọng sẽ thường cho bạn biết khi nào họ sẵn sàng mua hàng. Lắng nghe cũng quan trọng không kém nói.
16. Dự kiến những ý kiến chê bai. Tập dượt trả lời những phản bác thông thường.
17. Nghiêm túc ghi nhận những chê bai thật sự của khách hàng. Ngay từ lúc đầu, khách hàng sẽ không nói thật ý kiến của mình.
18. Chào hàng, nghe có vẻ đơn giản nhưng nó là một công việc thực sự.
19. Khi bạn đặt câu hỏi để kết thúc, hãy im lặng. Đó là nguyên tắc đầu tiên của bán hàng.
20. Nếu không bán được hàng, bạn hãy cố tạo một cuộc hẹn chắc chắn để khách hàng quay lại. Nếu không tạo được cuộc hẹn gặp trực tiếp thì khó hy vọng lần gặp sau.
21. Theo dõi và kiên trì. Nếu cần đến năm hay mười lần tiếp xúc với một khách hàng trước khi bán hàng, bạn hãy sẵn sàng làm bất kỳ điều gì để có thể đạt được lần gặp thứ mười.
1. Tin tưởng vào chính mình bởi bạn đang kiểm soát công cụ quan trọng nhất trong bán hàng, đó là trí não của bạn.
2. Tin tưởng vào công ty và sản phẩm của bạn, nếu không bạn chẳng mong đợi gì cả.
3. Hãy chuẩn bị chu đáo, sẵn sàng thực hiện các thiết bị, công cụ bán hàng và các câu trả lời.
4. Thẩm định người mua. Đừng phí thời gian với người không thể quyết định.
5. Đúng hẹn. Không có lý do nào để bào chữa cho sự chậm trễ. Nếu trễ, phải gọi điện đến xin lỗi trước giờ hẹn.
6. Trông có vẻ chuyên nghiệp. Nếu bề ngoài của bạn trông đứng đắn, tức là phản ánh tích cực về bản thân bạn, công ty và sản phẩm của bạn.
7. Thiết lập mối quan hệ mật thiết và sự tin tưởng của người mua. Phát hiện khách hàng triển vọng, sớm xây dựng được niềm tin. Bán hàng là để phục vụ không phải vì hoa hồng. Tập trung vào các yếu tố cơ bản nhất, 99% thương vụ thành công từ đó.
8. Vận dụng tính khôi hài. Đó là công cụ bán hàng tốt nhất. Vui vẻ với cái bạn thực hiện và làm hài lòng khách.
9. Biết rõ sản phẩm của bạn. Có thể không phải lúc nào bạn cũng dùng nó trong khi bán hàng, nhưng nó sẽ tạo cho bạn niềm tin khi bán hàng.
10. Bán hàng là bán các tiện ích chứ không phải dáng vẻ. Khách hàng muốn biết nó mang lại ích lợi gì cho họ hơn là nó vận hành như thế nào.
11. Luôn luôn nói lên sự thật. Không cần phải học thuộc những gì bạn nói.
12. Một khi đã hứa thì phải giữ lời. Đó là cách tốt nhất để chuyển một thương vụ thuần tuý thành mối quan hệ giao hàng đúng như đã hứa.
13. Đừng hạ thấp đối thủ cạnh tranh. Nếu không có gì tốt để nói thì đừng nói gì cả.
14. Sử dụng quà tặng. Nhân viên bán hàng tốt nhất trong hàng ngũ của bạn là một khách hàng được thoả mãn.
15. Lắng nghe những tín hiệu mua hàng. Khách hàng triển vọng sẽ thường cho bạn biết khi nào họ sẵn sàng mua hàng. Lắng nghe cũng quan trọng không kém nói.
16. Dự kiến những ý kiến chê bai. Tập dượt trả lời những phản bác thông thường.
17. Nghiêm túc ghi nhận những chê bai thật sự của khách hàng. Ngay từ lúc đầu, khách hàng sẽ không nói thật ý kiến của mình.
18. Chào hàng, nghe có vẻ đơn giản nhưng nó là một công việc thực sự.
19. Khi bạn đặt câu hỏi để kết thúc, hãy im lặng. Đó là nguyên tắc đầu tiên của bán hàng.
20. Nếu không bán được hàng, bạn hãy cố tạo một cuộc hẹn chắc chắn để khách hàng quay lại. Nếu không tạo được cuộc hẹn gặp trực tiếp thì khó hy vọng lần gặp sau.
21. Theo dõi và kiên trì. Nếu cần đến năm hay mười lần tiếp xúc với một khách hàng trước khi bán hàng, bạn hãy sẵn sàng làm bất kỳ điều gì để có thể đạt được lần gặp thứ mười.
Người suốt đời gặp may
Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao".
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.
Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.
Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế”. Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị.
Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình. Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: “May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo”.
Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20.
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.
Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.
Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế”. Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị.
Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình. Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: “May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo”.
Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20.
Hạnh phúc là gì? Câu hỏi này rất khó trả lời. Giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Tiền bạc và của cải là thứ mà ai ai cũng muốn tìm kiếm nhưng không phải cứ muốn là có. Song một lối sống lạc quan là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được.
Bí quyết 90/10
Bí quyết đó là gì?
10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.
90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.
Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :
Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.
Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?
Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.
Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: "Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút". Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.
10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.
90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.
Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :
Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.
Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?
Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.
Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: "Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút". Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.
Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.
Chúc bạn thành công!
BỌT SÓNG - VÔ BIÊN
Bọt sóng
Tặng Jim Gion
Ta đuổi bắt mệt nhoài bọt sóng
Sóng và ta ẩn hiện chập chùng
Trong sóng đã, có ta từ vạn kiếp
Ta đi - về, nơi sóng biển mênh mông
Anh cũng vậy tự nghìn xưa đó
Hóa đại dương chảy vạn bến bờ
Nuôi hạt cát lớn dần sa mạc
Nuôi tình yêu từng giọt mát tinh khôi
Để hôm nay trăm sông về biển
Để hôm nay bọt sóng vô cùng
Hiện rồi tan như tình ta đó
Xa nhau rồi nhưng có tự vô chung
Thôi biển nhé! ngày bình minh nữa
Ta gặp nhau trong ánh mặt trời
Ta gặp nhau chung dòng cát bụi
Dẫu xa lìa vẫn hiện hữu muôn nơi.
Sóng và ta ẩn hiện chập chùng
Trong sóng đã, có ta từ vạn kiếp
Ta đi - về, nơi sóng biển mênh mông
Anh cũng vậy tự nghìn xưa đó
Hóa đại dương chảy vạn bến bờ
Nuôi hạt cát lớn dần sa mạc
Nuôi tình yêu từng giọt mát tinh khôi
Để hôm nay trăm sông về biển
Để hôm nay bọt sóng vô cùng
Hiện rồi tan như tình ta đó
Xa nhau rồi nhưng có tự vô chung
Thôi biển nhé! ngày bình minh nữa
Ta gặp nhau trong ánh mặt trời
Ta gặp nhau chung dòng cát bụi
Dẫu xa lìa vẫn hiện hữu muôn nơi.
V.B
Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012
Thơ - Tâm sự mưa đêm
Tâm sự mưa đêm
Rào rào một cơn mưa đêm
Vỡ òa héo hắt rủ mềm lòng ai
Từng sợi lay lắt ngắn dài
Xoè tay tôi hứng nợ vay tội tình
Giọt này lặng lẽ riêng mình
Âm thầm ẩn nhẩn giữ tình thanh cao
Giọt kia rụng từ ánh sao
Hắt hiu vợi nhớ anh trao đây mà !
Sợi dày nổi khổ người ta
Qua cầu rút ván thật thà để quên
Sợi mỏng thấm đẫm ưu phiền
Xót người cô thế giữa phiên chợ đời
Tôi xoè tay đếm vạ trời
Cơn đau hạ giới vì người lầm than
Những cơn mưa đêm hoang đàng
Còn bao nhiêu nữa, cho bàng hoàng tôi ?
Cuối trời một giọt lẻ loi
Nước mắt thiên sứ khóc người đa đoan
Sáng mai lúc bình minh loan
Giọt em lóng lánh đêm tàn đọng sương.
Mưa phố núi 27-11 2012
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012
Giới thiệu Ca Khúc Mới - Như những lần - TranMinhBinh
NHƯ NHỮNG LẦN !
Như những lần
Em tựa vai ngủ vùi trên tay ta
Như những lần ...
Dòng sông hiền hoà tuôn về nơi phố ấy.
Như những lần
Ta lạc mất em giữa dòng đời vội vã .
Chiều nay ta thấy mắt em say
Chiều nay ta thấy tóc em bay
Ánh mắt em say (chorus)
Và mái tóc em bay
Ngỡ vẫn đâu đây
Giọng nói em quanh đây
Oh ! thì ta đã là
Ta đã là
là
Lạc mất đời nhau !
Chiều nay .... ...Ôi..chiều nay ....... !
Chiều nay ...
Một chiếc lá Thu bay về trên phím Dương Cầm .....
Little_Ant ( TranMinhBinh )
Thơ - DÁNG MƠ
DÁNG MƠ
Thương nhớ chỉ đành theo gió mây.
Buồn theo tà áo ướt vai gầy
Buồn theo hình bóng ai xa mờ
Về trong ký ức ,một trời đơn côi !
Ta biết u tình vương thiết tha
Về trong lặng lẽ duyên mặn mà
Người đi một bóng xa vời vợi
Gởi hồn mây gió về chốn xa xôi .
Người đi lặng lẽ...ta đợi chờ !
Người về thương nhớ...một dáng mơ .
Thương nhớ chỉ đành theo gió mây.
Buồn theo tà áo ướt vai gầy
Buồn theo hình bóng ai xa mờ
Về trong ký ức ,một trời đơn côi !
Ta biết u tình vương thiết tha
Về trong lặng lẽ duyên mặn mà
Người đi một bóng xa vời vợi
Gởi hồn mây gió về chốn xa xôi .
Người đi lặng lẽ...ta đợi chờ !
Người về thương nhớ...một dáng mơ .
Muaphonui
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
GIỚI THIỆU TÁC PHẨM MỚI : LỜI TÌNH BUỒN - CHU TRẦM NGUYÊN MINH
NGỎ
· Thơ là tình yêu, không chỉ dành cho nam-nữ, yêu ta, yêu người…thơ còn có một chút hơi thở của cuộc sống, một chút thái độ người viết đối với lịch sử của thời đại họ đang sống .
· Thơ được đọc và được cảm nhận bằng nhiều cảm xúc của từng người đọc, không ai giống ai, đó là chưa nói đến người đọc đặc biệt, người không thích thơ nhưng phải đọc thơ .
…
Úp khuôn mặt đầm đìa nước mắt
Đợi một thời sẽ đến mai sau.
Đó chỉ là tâm trạng cô đơn, buồn, khắc khoải… của một người trong Đêm Thánh Vọng năm 1968, nhưng nếu nó được viết vào một thời khác, nó – có thể - sẽ được hiểu khác, ngộ nhận. Tôi vốn nhát, nên rất sợ điều này, vậy nên xin minh định rõ: những bài thơ in trong tập thơ này tôi viết trước 1975 .
· Trong thời gian chuẩn bị in tập thơ này, tôi được “góp ý” và phải tự bỏ đi một số bài không “phù hợp “…,như một người mẹ muốn sinh con phải tự nắn đứa con từ trong bụng cho đúng với ni tấc của thời đại nó sắp ra đời ... .Lời Tình Buồn là đứa con như vậy.
· Sau năm 1975, tôi không viết, không đọc hơn 30 năm, dù có lúc muốn viết đến điên cuồng mà không thể viết được. Trong thời gian này, thỉnh thoảng tôi nhớ đến các bạn cầm bút cũ … Chỉ có một người tôi đi tìm suốt ngần ấy năm không gặp, tình cờ một buổi chiều lang thang trên phố Sài Gòn, tạt vào một phòng triển lãm tranh, hỏi “cầu âu” một người lạ. Cảm ơn đời, tôi tìm ra hắn.
Từ hắn, tôi tìm lại được các anh, các bạn…những người cầm bút trước 1975, có mặt khắp nơi, đông vui quá chừng… Tôi thấy phấn kích vui mừng rồi thật sự mất ngủ nhiều đêm…nhìn bạn trên mạng, vẫn đôi kính cận, vẫn nụ cười hiền, nhưng ốm hơn, già hơn, nhăn nheo hơn… Tôi tự hỏi cái gì trong thân thể ấy làm nên sức mạnh cho anh đi tìm, giữa mịt mù xa cách, trong mênh mông đất trời, từng câu thơ, bài viết… Anh góp nhặt lại làm nên kho tài liệu quí cho nền văn học Việt Nam. Tôi nhìn anh gánh trên vai hàng ngàn, hàng ngàn trang sách …và muốn nói cùng anh, chúng tôi những người mê văn chương đứng bên anh, anh không cô đơn, cô độc một mình. Ngày sau, khi nói đến nền văn học Việt Nam nhất định tên anh sẽ được nhắc đến...
Và hắn, tôi nhìn hắn bằng xương, bằng thịt, hắn ốm, nhỏ và nhẹ như mây trời… và cũng tự hỏi cái gì đã làm nên sức mạnh…Ngày xưa, khi làm Ý Thức hắn vì “yêu văn chương chữ nghĩa” thực lòng, hắn muốn dấn thân…Hôm nay, hắn vật lộn với Quán Văn vì “yêu chữ nghĩa”. Thực lòng, hắn muốn làm ngọn lửa để hâm nóng lại một thời đã rất xa, đã ngụi lạnh, hắn muốn là nơi anh em lui về, hắn muốn góp lại những tiếng cười xưa cũ…hắn muốn anh em cầm lại bút …Mỗi khi nhắc đến bạn hữu và kỷ niệm xưa, hắn đang nói bỗng dừng lại, lúc ấy trong đôi mắt hắn đầy nước, chỉ chực trào ra…
Và như vậy, nhìn lại thời gian bỏ phí đến nửa đời người, tôi ân hận, tiếc nuối đến đắng lòng. Tập thơ này, như lời tạ lỗi, và cũng là một minh chứng hiện hữu, tôi trở về, dù chỉ làm người gác già đứng bên hắn, bên bằng hữu năm xưa.
· Cảm ơn các bạn đã quen hay chưa quen, các bạn đã, đang và sẽ tiếp sức cho tôi đi hết đoạn đường còn lại ngắn ngủi này của cuộc đời.
· Xin được ôm và hôn các bạn đã về đây, đứng bên tôi trong tác phẩm nhỏ bé này.
Trân trọng ,
Saigon 1/11/2012
Chu Trầm Nguyên Minh
Truyện ngắn -Quán quân độc chiêu
Một thiếu niên 10 tuổi đã không may bị mất đi cánh tay trái trong một tai nạn xe cộ , nhưng cậu ta rất khao khát muốn học nhu đạo .
Cuối cùng , cậu ta tìm đến làm lễ bái sư với một vị danh sư nhu đạo Nhật Bản . Cậu ta luyện tập rất chăm chỉ , nhưng đã 3 tháng trời trôi qua rồi mà sư phụ chỉ dạy cho cậu ta một chiêu độc nhất mà thôi , làm trong lòng cậu không khỏi dậy lên một nỗi thắc mắc càng ngày càng lớn .
Cuối cùng , không nhịn nổi nữa , cậu ta bèn hỏi sư phụ : “ Thưa sư phụ , con có nên học sang chiêu khác chưa ạ ? “
Sư phụ trả lời : “ Đúng vậy , ngươi chỉ biết độc có 1 chiêu , nhưng ngươi chỉ cần học độc một chiêu này là đủ rồi !”
Nghe trả lời xong , cậu thiếu niên tuy càng lại thắc mắc hơn nữa , nhưng cậu ta tuyệt đối tin tưởng vào sư phụ , nên vẫn tiếp tục luyện tập theo lời thày .
Mấy tháng sau , vị sư phụ dẫn cậu ta lên đường tham gia cuộc một so tài . Khi vào cuộc, đến ngay chính cậu ta cũng không thể ngờ rằng mình lại lọt qua 2 vòng đấu loại đầu một cách dễ dàng như thế . Đến vòng đấu loại thứ 3 , trận đấu trở nên gay go hơn , nhưng đối thủ của cậu ta dần dần trở nên mất kiên nhẫn , chủ động xuất chiêu tấn công liên tiếp , nên lợi dụng 1 sơ hở của đối phương , cậu thiếu niên đã thi triển độc chiêu của mình và lại thắng nữa ! Như vậy , chàng trai của chúng ta đã bất ngờ nghiễm nhiên bước vào vòng chung kết .
Trong trận chung kết , đối thủ của chàng là 1 người cao lớn , mạnh mẽ hơn cậu ta rất nhiều , và kinh nghiệm cũng già dặn hơn . Cậu ta phải chống đỡ khá chật vật . Trọng tài lo ngại cậu ta bị thương nên đã tạm ngưng trận đấu , và định tuyên bố kết thúc trận đấu tại đây , nhưng sư phụ của cậu không đồng ý , ngài kiên quyết : “ Hãy tiếp tục “ .
Khi trận đấu tiếp diễn , đối thủ của cậu có phần khinh địch , phòng thủ lơi là hẳn đi . Cậu ta bèn sử độc chiêu của mình hạ gục đối thủ , đoạt giải quán quân .
Trên đường về , cậu thiếu niên và sư phụ của mình vừa đi vừa ôn lại chi tiết của từng trận đấu để rút tỉa kinh nghiệm .
Cậu ta lấy hết can đảm để hỏi sư phụ mình 1 câu hỏi vẫn nung nấu trong lòng tự bấy lâu : “ Sư phụ ! Tại sao con lại có thể đoạt giải quán quân chỉ với độc 1 chiêu vậy ? “
Sư phụ của cậu trả lời : “ Có 2 nguyên do : Thứ nhất , ngươi gần như đã nắm được toàn bộ bí quyết của 1 chiêu khó nhất trong Nhu đạo ; Thứ nhì , theo ta biết thì cách duy nhất để đối phó lại chiêu này là đối thủ phải tìm cách nắm chặt lấy cánh tay trái của ngươi “ .
※ Đôi khi , khiếm khuyết chưa chắc đã là khuyết điểm , chỉ cần hiểu rõ chính mình 1 cách chính xác , phát huy tối đa những đặc điểm của mình , thì khuyết điểm lớn nhất của mình có khi lại biến thành ưu điểm lớn nhất .
Nguyên tác : Kha Quân 柯鈞
Người dịch : Huyền Quang
vnthuquan.net
Cuối cùng , cậu ta tìm đến làm lễ bái sư với một vị danh sư nhu đạo Nhật Bản . Cậu ta luyện tập rất chăm chỉ , nhưng đã 3 tháng trời trôi qua rồi mà sư phụ chỉ dạy cho cậu ta một chiêu độc nhất mà thôi , làm trong lòng cậu không khỏi dậy lên một nỗi thắc mắc càng ngày càng lớn .
Cuối cùng , không nhịn nổi nữa , cậu ta bèn hỏi sư phụ : “ Thưa sư phụ , con có nên học sang chiêu khác chưa ạ ? “
Sư phụ trả lời : “ Đúng vậy , ngươi chỉ biết độc có 1 chiêu , nhưng ngươi chỉ cần học độc một chiêu này là đủ rồi !”
Nghe trả lời xong , cậu thiếu niên tuy càng lại thắc mắc hơn nữa , nhưng cậu ta tuyệt đối tin tưởng vào sư phụ , nên vẫn tiếp tục luyện tập theo lời thày .
Mấy tháng sau , vị sư phụ dẫn cậu ta lên đường tham gia cuộc một so tài . Khi vào cuộc, đến ngay chính cậu ta cũng không thể ngờ rằng mình lại lọt qua 2 vòng đấu loại đầu một cách dễ dàng như thế . Đến vòng đấu loại thứ 3 , trận đấu trở nên gay go hơn , nhưng đối thủ của cậu ta dần dần trở nên mất kiên nhẫn , chủ động xuất chiêu tấn công liên tiếp , nên lợi dụng 1 sơ hở của đối phương , cậu thiếu niên đã thi triển độc chiêu của mình và lại thắng nữa ! Như vậy , chàng trai của chúng ta đã bất ngờ nghiễm nhiên bước vào vòng chung kết .
Trong trận chung kết , đối thủ của chàng là 1 người cao lớn , mạnh mẽ hơn cậu ta rất nhiều , và kinh nghiệm cũng già dặn hơn . Cậu ta phải chống đỡ khá chật vật . Trọng tài lo ngại cậu ta bị thương nên đã tạm ngưng trận đấu , và định tuyên bố kết thúc trận đấu tại đây , nhưng sư phụ của cậu không đồng ý , ngài kiên quyết : “ Hãy tiếp tục “ .
Khi trận đấu tiếp diễn , đối thủ của cậu có phần khinh địch , phòng thủ lơi là hẳn đi . Cậu ta bèn sử độc chiêu của mình hạ gục đối thủ , đoạt giải quán quân .
Trên đường về , cậu thiếu niên và sư phụ của mình vừa đi vừa ôn lại chi tiết của từng trận đấu để rút tỉa kinh nghiệm .
Cậu ta lấy hết can đảm để hỏi sư phụ mình 1 câu hỏi vẫn nung nấu trong lòng tự bấy lâu : “ Sư phụ ! Tại sao con lại có thể đoạt giải quán quân chỉ với độc 1 chiêu vậy ? “
Sư phụ của cậu trả lời : “ Có 2 nguyên do : Thứ nhất , ngươi gần như đã nắm được toàn bộ bí quyết của 1 chiêu khó nhất trong Nhu đạo ; Thứ nhì , theo ta biết thì cách duy nhất để đối phó lại chiêu này là đối thủ phải tìm cách nắm chặt lấy cánh tay trái của ngươi “ .
※ Đôi khi , khiếm khuyết chưa chắc đã là khuyết điểm , chỉ cần hiểu rõ chính mình 1 cách chính xác , phát huy tối đa những đặc điểm của mình , thì khuyết điểm lớn nhất của mình có khi lại biến thành ưu điểm lớn nhất .
Nguyên tác : Kha Quân 柯鈞
Người dịch : Huyền Quang
vnthuquan.net
Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012
LOANH QUANH SÀI GÒN - NGUYỄN MIÊN THẢO
LOANH QUANH SÀI GÒN
buổi sáng bắt đầu chuyến xe buýt chật
người thiếu nữ nhường chỗ ta ngồi
đời vẫn còn lắm điều tốt đẹp
nghe trong lòng ấm một niềm vui
ta ghé vào quán xép bên đường
uống ly cà phê mùng buổi sớm
tán gẩu chuyện trên trời dưới đất
nhớ bạn bè đang ở muôn phương
đi qua đường ngang một công viên
gặp nhiều người đang tập đi tập thở
ta thấy trong nhịp đời hối hả
vẫn lắm người yêu cuộc sống vô biên
vui chân ta tạt qua quán sách
những buồn vui trên trang chữ nằm yên
những người viết hiện đang còn sống chết
chữ nghĩa bây giờ cũng lắm buồn tênh
xế trưa ta đi vào thư viện
thấy các em đọc sách thánh hiền
ôi trí thức một thời khốn khó
các em coi chừng sẽ hóa khùng điên
chân vô tình bước ra phố chợ
người đông vui hối hả nói cười
ta chợt thấy riêng mình lạc lỏng
giữa chợ đời mua bán bon chen
ra vĩa hè tìm xe mì gõ
cuộc sống bình yên cho những kiêp nghèo
mấy mươi năm chẳng có gì thay đổi
bao tâm hồn vẫn cứ trong veo
xế chiều ta vào dinh Độc Lập
ngồi nghỉ chân dưới bóng phượng già
bao triều đại nổi chìm suy thịnh
ngước nhìn trời một áng mây qua
trở về nhà với chuyến xe buýt chật
một chàng trai nhường chỗ ta ngồi
đời vẫn còn lắm điều tốt đẹp
bữa cơm chiều hạnh phúc nhân đôi
nơi đây xe cộ vẫn đi vòng (*)
ngồi đọc lại câu thơ người bạn cũ
nhớ da diết một thời tuổi trẻ
ngó lên trời một ánh sao rơi
*thơ TNS
buổi sáng bắt đầu chuyến xe buýt chật
người thiếu nữ nhường chỗ ta ngồi
đời vẫn còn lắm điều tốt đẹp
nghe trong lòng ấm một niềm vui
ta ghé vào quán xép bên đường
uống ly cà phê mùng buổi sớm
tán gẩu chuyện trên trời dưới đất
nhớ bạn bè đang ở muôn phương
đi qua đường ngang một công viên
gặp nhiều người đang tập đi tập thở
ta thấy trong nhịp đời hối hả
vẫn lắm người yêu cuộc sống vô biên
vui chân ta tạt qua quán sách
những buồn vui trên trang chữ nằm yên
những người viết hiện đang còn sống chết
chữ nghĩa bây giờ cũng lắm buồn tênh
xế trưa ta đi vào thư viện
thấy các em đọc sách thánh hiền
ôi trí thức một thời khốn khó
các em coi chừng sẽ hóa khùng điên
chân vô tình bước ra phố chợ
người đông vui hối hả nói cười
ta chợt thấy riêng mình lạc lỏng
giữa chợ đời mua bán bon chen
ra vĩa hè tìm xe mì gõ
cuộc sống bình yên cho những kiêp nghèo
mấy mươi năm chẳng có gì thay đổi
bao tâm hồn vẫn cứ trong veo
xế chiều ta vào dinh Độc Lập
ngồi nghỉ chân dưới bóng phượng già
bao triều đại nổi chìm suy thịnh
ngước nhìn trời một áng mây qua
trở về nhà với chuyến xe buýt chật
một chàng trai nhường chỗ ta ngồi
đời vẫn còn lắm điều tốt đẹp
bữa cơm chiều hạnh phúc nhân đôi
nơi đây xe cộ vẫn đi vòng (*)
ngồi đọc lại câu thơ người bạn cũ
nhớ da diết một thời tuổi trẻ
ngó lên trời một ánh sao rơi
*thơ TNS
Thơ - Vô cùng
Vô cùng
Từ thơ em có niềm tin
từ anh em cảm chân tình.
Dẫu chúng ta không quen biết
vẫn gần lắm cõi tâm linh.
Thi nhân ơi ! Hồn đẹp xinh.
yêu thơ như yêu chính mình
Câu từ khoan thai - thưa nhặt.
Hẳn người hòa khí tao nhân.
Mơ màng để tìm mộng ước
xây tòa khao khát quân vương
câu chữ trôi như dòng nước
Yêu thương - tha thứ - nhún nhường.
Tặng anh chữ tin làm vốn
Bồi thêm chữ nghĩa lận lưng
Mai này nếu anh khốn đốn
Trãi thơ mà đếm ! Vô cùng.
MPN 24-11-2012
Từ thơ em có niềm tin
từ anh em cảm chân tình.
Dẫu chúng ta không quen biết
vẫn gần lắm cõi tâm linh.
Thi nhân ơi ! Hồn đẹp xinh.
yêu thơ như yêu chính mình
Câu từ khoan thai - thưa nhặt.
Hẳn người hòa khí tao nhân.
Mơ màng để tìm mộng ước
xây tòa khao khát quân vương
câu chữ trôi như dòng nước
Yêu thương - tha thứ - nhún nhường.
Tặng anh chữ tin làm vốn
Bồi thêm chữ nghĩa lận lưng
Mai này nếu anh khốn đốn
Trãi thơ mà đếm ! Vô cùng.
MPN 24-11-2012
Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012
Thơ - Trăng khuyết
Trăng khuyết
Tôi đi tìm nữa ánh trăng
vàng rơi sóng sánh hoa đăng hôm nào
Một bàn tay với chiêm bao
Một bàn tay níu khát khao một thời
Câu lục xa...vẫn vọng rơi !
Câu bát hoài nhớ - rã rời tìm nhau
Nữa vầng trăng khuất nơi đâu ?
Nữa in đáy nước- lặn sâu tròng trành
Chữ tình sao quá mong manh
Thì thôi chữ nghĩa ta dành tặng nhau
Một đời lặn ngụp bể dâu
Nữa vầng trăng khuyết khoét sâu đợi chờ
Hồn tôi trọ ánh trăng mơ
Ngóng người viễn xứ - mịt mờ chân mây
Đêm nay trăng khuyết nét mày
Nữa vào mây ẩn - nữa say ánh tình.
Mưa phố núi 8-11-2012
Tùy bút - Mùa ỔI
MÙA ỔI
Cali đang bước vào thu, mùa ổi - ổi Cali rất ngon ! Có lẻ vì hợp thổ nhưỡng. Đa số gia đình Việt Nam nào ở vùng quanh Little Sài Gòn cũng đều trồng một vài cây ổi .
Cây ổi vốn dễ trồng ,tàng cây cũng không to lắm,rất dễ chăm sóc ,trái lại rất sai .Một cây ổi trồng từ hạt phải mất từ bốn đến năm năm mới cho trái . Nếu ra vườn ươm mua một cây chiết nhánh khoảng 100 đô đem về trồng xuống đất . Một năm sau đã cho quả lai rai .
Đa số đàn ông con trai không thích ăn ổi đâu nhỉ ? Chỉ có bọn đàn bà con gái chúng em là mê ổi thôi .Cali có ba loại trái cây được cho là đặc sản : ổi ,hồng giòn và táo tàu .Với riêng bản thân tôi , ổi xếp vị trí số một .
Tôi thích ổi bởi hương vị thơm ngon , cây ổi trước đây chỉ có ở các nước Châu Á . Nay rất nhiều quốc gia đang nghiên cứu về nó ,bởi dược tính chiết xuất từ trái ổi .
Các con tôi thích ăn ổi chín, hơi mềm ngọt đậm đà . Ngày nào tôi cũng rửa sạch 5-6 quả , cứ để nguyên vỏ cắt nhỏ thành múi như múi cam , khoét bỏ ruột rồi bỏ vào từng bọc Ziploc nhỏ . Các cháu đi học về có cái mà nhâm nhi -ngon -thơm miệng lại nhuận trường.
Tôi thích ổi còn hơi xanh ,giòn , chua chua mới đã . Ngày nào tôi cũng lai rai 2 trái lớn hoặc 3-4 trái nhỏ . Bí quyết của sắc đẹp đấy nha các bạn ! Mỗi năm đến mùa ổi tôi thường sút vài ba ký lô . Ăn ổi nhiều khiến bụng no không thèm ăn những thứ lặt vặt khác , giảm bớt cơm vì thế mà ốm bớt . Da dẻ tôi cũng sáng sủa hơn .
Tôi thấy nhiều người ăn ổi cả ruột lẫn hột . Đồng ý là ruột ổi mềm ngon , nhưng lẫn nhiều hột ổi rất hại cho bao tử và ruột .Ăn nhiều sẽ dẫn đến táo bón , tắc ruột .
Có nhiều người còn ghét ổi nữa ! Có lẻ bởi nó tầm thường quá , hay nó không đủ ngon ngọt như hồng như táo .
Tôi có một chị bạn làm việc chung rất kỳ cục . Mỗi khi thấy tôi nhai ổi chị lãng đi chỗ khác . Hỏi thì chị bảo mùi ổi làm chị buồn nôn khó chịu , tiếng nhai ổi giòn rụm của tôi khiến chị ê răng .
Nhà tôi không có nhiều đất để trồng cây ăn trái , chỉ ưu tiên trồng rau vặt vãnh . Tuy vậy mùa ổi nào cũng được ăn ổi free không cần phải ra chợ mua . Bạn bè và người thân biết tôi thích ổi nên cứ việc cung cấp thoải mái . Họ trồng cực khổ , trèo cây hái trái cũng mệt , rồi lại mang đến tận nhà cho mình , vậy mà còn đon đả mời chào : " ăn giùm đi nhé ! " .Tuy nhiên khi nhìn mấy mẹ con tôi nhai ổi thì họ thấy rất vui , niềm vui của kẻ trồng cây cho người ta ăn trái . Và cứ thế năm nào mùa ổi , từng bọc lớn cứ gởi đến tận nhà ,ăn mút mùa , ăn mệt nghỉ .
Thỉnh thoảng nhà tôi cũng ăn ké , nhưng phải lựa cho Anh trái nào to nhất , chín nhất . Không thôi Anh lại mắng vốn ê răng chướng bụng .Đặc biệt cậu trai út 4 tuổi của tôi rất mê ổi . Cậu không chịu gọi ổi như mọi người mà gọi Vietnamese Pear.
Ồi với tôi còn có chút kỷ niệm thâm tình . Mỗi khi cầm trên tay những trái ổi đầu mùa lòng tôi lại rưng rưng nhớ đến bố chồng . Người đàn ông mà tôi yêu kính nhất trên đời . Ông đã mất cách đây 5 năm .
Lần đầu tiên theo bạn trai về nhà anh ấy để ra mắt gia đình , ăn bữa cơm thân mật đầu tiên . Lúc ấy khoảng 3-4 giờ chiều . Cả nhà đều đi làm chưa về , chỉ có ba anh ấy ở nhà . Ông đã chuẩn bị sẵn cơm nước chờ các con về . Ông dẫn tôi ra vườn chơi . Khu vườn của ông rộng mênh mông . Ông trồng đủ các loại rau Việt Nam , có cả rau muống và cải xanh . Tôi vô cùng ngạc nhiên ! Rồi thì thích thú ,tôi không ngờ tại đất Cali tôi lại bắt gặp một khu vườn hệt như ở Việt Nam vậy . Đi hết khu trồng rau là tới khu trồng cây ăn trái . Ông chỉ trồng vài loại cây ăn trái đặc trưng của đất Cali . Nhìn thấy cây ổi của ông trái xum xuê trĩu cành , trái ổi như quả lê hơi dài nhọn ở cuống , vỏ xù xì sáng lóng lánh dưới ánh nắng chiều . Tôi cứ ngây người ra mà ngắm ...từng chùm ...từng chùm mời mọc .
- Đẹp quá Bác ơi ! Cây ổi của Bác thiệt ngộ .
- Ổi không hột đó cháu ! Cháu có thích ăn ổi không ?
- Dạ , thích lắm !
Thế là ông hái xuống cho tôi vài chùm , ông lựa rất kỷ . Có những chùm tôi thấy trái rất bự chỉ cho ông , ông lắc đầu bảo vỏ còn xanh , sợ chát .
Những chùm ổi ông hái xuống trông thật đẹp mắt có màu xanh ngả trắng vàng , cầm cứ nằng nặng trong tay . Ông mang vào bếp rửa sạch , rồi lựa một chùm đẹp nhất để nguyên cành lá bỏ vào chiếc đĩa sứ dâng lên bàn thờ vợ . Ông thắp nhang khấn vái bà rồi quay sang kể với tôi .
- Bác gái ngày xưa thích ăn ổi lắm ! Đặc biệt là những lúc bả có bầu . Khi bà ấy bệnh nặng sắp mất cũng đang là mùa ổi .Răng cỏ đâu nữa mà ăn , cứ lựa những trái to chín cho bà ấy cầm trong tay mà ngắm rồi ngưởi cho đã thèm .
Phần ổi còn lại ông trao cả cho tôi . Tôi ngồi ăn một lèo 3 trái bự , ông ngồi bên ngắm tôi ăn say sưa ngon lành . Rồi ông chép miệng :
- Nhà nhiều ổi vậy mà tụi nó ít khi ăn thật lãng phí . Bác già rồi , cắt từng miếng nhỏ mâm mâm trong miệng rồi nhả chứ ăn sao được .
Bắt đầu từ đó , ông cứ hái ổi cho tôi .
Khi tôi đã là dâu nhà ông ,và dọn ra tiểu bang khác sinh sống .Ông vẫn nhớ thỉnh thoảng nhắc với chồng tôi .
- Mùa ổi rồi đó ! Mang vợ con về chơi .
Lúc tôi có bầu , đến mùa ổi có người quen nào về ngang chổ tôi ông cũng ráng xin gởi ổi cho tôi . Ông dặn dò người mang giùm ráng xách lên máy bay đừng gởi theo hành lý sợ bầm dập những trái ổi của ông .Khi trao bọc ổi nặng trĩu tận tay tôi , người mang giùm nhìn thấy cái bụng lúp xúp của tôi bật cười hì hì
- Hèn gì mà ông cụ lại chìu con gái đến thế !
- Không phải con gái , con dâu anh ạ !
- Vậy ư ? Cô thật là có phước , ông cụ phúc hậu quá chừng .
Vâng ! Cái đó thì tôi biết chắc rồi .Tôi thật có phước khi được làm con dâu nhà ông . Ở đời thường có luật bù trừ , bởi tôi mồ côi cha từ nhỏ , không biết cái gì là tình phụ tử . Đến khi lấy chồng hưởng được ân đức mà cha chồng dành cho tôi , thật ấm áp vô cùng .Cô em chồng vì thế mà ghen tức ,mà kiếm chuyện với tôi khiến gia đình cứ xào xáo không yên .Hồi đó tôi rất kiêu kỳ và nóng nảy không cho phép em chồng hỗn xược với chị dâu . Ăn miếng trả miếng tôi cũng chua ngoa bắt bẻ lại cô ta . Không cãi lại lý lẽ đanh thép của tôi cô ta nuôi chí phục thù - đánh lén ! Cô ta tìm đủ mọi cách để bôi nhọ danh dự của tôi. Chồng tôi cắt đứt quan hệ với cô em , trở mặt lạnh nhạt với những người a dua theo cô ta .Tôi thấy rất hả dạ . Tôi có biết đâu chính ba chồng và chồng tôi lại là người buồn nhất .Rất nhẹ nhàng , ông gọi vợ chồng tôi về nhà .Ông thắp ba nén nhang trao cho tôi để tôi thắp hương cho mẹ chồng .Ông ôn tồn bảo tôi
- Con cũng là con ,mà con gái ta cũng là con .Ta không cần biết ai lỗi ai phải . Với thời gian mọi thứ sẽ được trả lời . Hôm nay ta muốn con hứa với ta và trước bàn thờ mẹ chồng. Mãi mãi con là con dâu hiền thảo của nhà này con nhé , dẫu mai này khi ta mất đi ...
Tôi nghẹn lời ,nước mắt tôi cứ rơi lả chã không sao cầm được . Ba nén nhang run run trong tay tôi , ông phải giúp tôi cắm giùm vào bát hương .
- Đừng khóc nữa con ! Thôi mình ăn cơm đi , kẻo nguội .
Cả đêm hôm đó tôi cứ thao thức mãi vì cách xử sự của ông . Tôi cứ tưởng ông sẽ mắng tôi , hoặc phân trần thiệt hơn , hay hạch hỏi cho ra lẽ ...Lòng tôi tràn đầy hối hận ,tôi thấy mình rất ích kỷ , rất nhỏ nhen ,đầy thành kiến và kiêu hãnh .Vì những chuyện vặt vãnh không đâu lại khiến cho một ông bố gần 80 tuổi đầu phải để tâm lo lắng . Chắc ông đã từng ăn không ngon và ngủ không yên .
Từ đó tôi học cách để nhịn , chướng tai gai mắt mấy tôi cũng ráng nhịn . Càng nhịn nhục thì mọi người chung quanh lại càng gần gũi yêu quý tôi hơn .Đặc biệt là chồng tôi , sau đó là các ông anh chồng ,rồi các bà chị chồng , bây giờ là các cháu - con cái của chính cô em chồng ngỗ nghịch đẻ ra .
Khi tôi sanh đến cháu thứ ba vẫn là con gái . Lòng tôi rất buồn nên lúc chuyển dạ đã không báo cho ba chồng .Ông vào tận nhà thương thăm tôi rồi trách .
- Sao con đi sanh mà không báo cho ta ?
- Thưa ba , lần nào cũng là con gái . Con nghĩ từ từ báo sau cũng được . Khỏi mất công ba đi tới đi lui .
- Con gái không phải cháu ta sao ? Ta làm ông nội mà lại biết sau cùng . Nếu con cho ta biết trước , ta thắp nhang khấn vái tổ tiên gia hộ để con tránh bớt đau đớn .
Khi mẹ con tôi về nhà , ngày nào ông cũng đón xe bus qua thăm . Không gặp xe bus thì ông đi bộ , cho đến khi đứa bé đầy tháng . Đó là cách mà ông an ủi để tôi khỏi tủi phận mình không sanh được con trai .
Khi ông 84 tuổi ông bị ung thư nhiếp hộ tuyến , rồi khối ung đó chạy lung tung trong người ông . Hai tháng cuối đời ông rất yếu và quên đi mọi thứ .Ngày sinh nhật ông gia đình tổ chức đại thọ linh đình , thấy con cháu tụ về đông đủ ,ông hỏi .
- Ủa ? hôm nay giỗ ai .
- Là sinh nhật của ông mà , hôm nay ông tròn 84 tuổi đó !
Ông nhìn chằm chằm vào mặt tôi , chắc để cố nhớ xem tôi là ai ?
- Con là ...vợ thằng L. phải không ?
- Dạ phải , vậy con tên gì ? Ông có nhớ không ?
Ông lắc đầu ,
- Khổ lắm , quên hết trơn rồi .
Một lát sau , ông kéo tay tôi nói :
- À , ra vườn hái ổi đi ! Chín hết cả rồi .
Đang là tháng năm , vườn làm gì còn ổi . Chỉ có trong tiềm thức ông mà thôi .
Một tháng sau thì ông mất tại bệnh viện Fountain Valley. Ông ra đi nhẹ nhàng , yên tĩnh .Khi chồng tôi vuốt mắt ông lần cuối , anh cảm nhận được dòng lệ ấm lăn trên mà ông .Đó là giọt nước mắt tiếc thương con cháu . Từ lúc ngã bệnh ông chẳng bao giờ kêu đau .Nếu có ai hỏi ông chỉ cười .
Một lần nữa tôi lại mồ côi cha , đêm đó vợ chồng tôi nằm ôm nhau chờ trời sáng . Ông có 9 người con , 6 trai và ba gái .Chồng tôi không phải trưởng , cũng không phải út . Nhưng Anh lại được ông yêu thương gần gũi nhất . Họ rất giống nhau , khuôn mặt , vóc dáng , tính tình . Chồng tôi là người duy nhất trong gia đình được đi học trường dành cho người Tàu từ nhỏ . Ông mất đi để lại một khoảng trống lớn trong tâm hồn chúng tôi . Chồng tôi suy sụp hẳn , Anh biếng ăn biếng ngủ cả năm trời .
Hồi mới lấy chồng , tôi như cánh diều gặp gió làm ăn rất phát đạt . Ai cũng bảo bàn tay tôi bọc vàng , tôi sờ đâu cũng ra tiền . Vì vậy mà chồng tôi đổ đốn , đang làm thợ tiện Anh bỏ việc ở nhà chăm sóc business cho tôi . Có tiền , Anh đâm ra nghiện cờ bạc rồi dần dà sanh tật mèo chuột .Trong khi tôi vẫn còn trẻ trung xinh đẹp , mới 28 tuổi đầu . Lúc đó , tôi thật sự thất vọng và đau khổ . Tiền ? Đâu có mang hạnh phúc cho tôi . Cánh diều cả gió lại đứt dây , vướng lại trên cành cụt . Tâm hồn tôi đi hoang chẳng biết đâu là bến bờ .Tôi suy sụp tinh thần nặng , tàn tạ và tiều tụy như con ma trơi . Không dám tâm sự với bạn bè , không thể nói với mẹ , không dám khóc với các em . Tôi ra sức giấu không để nhà chồng biết . Tôi dùng tiền để lấp đầy khoảng trống ,tạo cho mình một vành đai kiêu hãnh rồi trốn vào trong nỗi cô đơn ...
Tiền , vẫn cứ ào ào đến ! Chồng tôi càng tỏ ra săn đón , chiều chuộng để mua lấy sự im lặng của tôi .Tôi lại không thể xử sự tầm thường như những người đàn bà khác cho thỏa cơn hờn ghen . Làm sao tôi có thể ghen với một người mà diện mạo và đức hạnh đều kém xa tôi . Tôi ước chi chồng tôi mê một người đẹp , hoặc hơn tôi về một mặt nào đó , để tôi có cớ mà hờn ghen . Rồi cô gái đó lại kiếm tới bên tôi . Cô ta năn nỉ tôi nhường chồng cho cô ta . Cô ta tưởng tôi là Bụt chắc ?Thật là nực cười ! Vậy mà tôi vẫn bình tĩnh tiếp chuyện cô ta hàng giờ . Tôi là ai ? Tôi có bình thường không ? Tại sao tôi cứ dửng dưng thờ ơ với mọi thứ ? Như một tảng đá vô âm trước mọi sóng gió . Tôi bị tắt kinh , rồi lãnh cảm .Tôi không thể ái ân với chồng . Sau một năm trời vật vả dằn vặt tôi đi đến quyết định chia tay , nhưng vẫn không dám nói với bất cứ ai ,chỉ bàn thảo với chồng .Điều mà tôi không ngờ là chồng tôi không đồng ý , anh ta bảo chỉ ham vui không muốn làm to chuyện .Anh ta đã chán cô đó rồi .Nhưng cô ta chưa chán , chồng tôi càng trốn thì cô ta càng đi tìm . Cô ta còn dám cả gan tới ngay trước cửa nhà tôi mà tìm . Em gái tôi nổi lửa ,nắm đầu cô ta mà đập .Thế là cô ta bỏ chạy , từ đó không dám đến nhà tôi nữa . Lúc này giấy đã không còn gói được lửa , mọi chuyện đổ bể mọi người đều biết .Ai nấy xúm vào xúi tôi bỏ chồng ,chúng tôi sống với nhau ba năm không con cái , chẳng có gì ràng buộc .
Ba chồng tôi lên tiếng khuyên răn tôi .Ông bảo tôi hãy cho chồng tôi một cơ hội để làm lại cuộc đời ,cũng là cho ông được làm ba tôi suốt đời .Ông sắm một mâm rượu trà trầu cau mang xuống nhà mẹ tôi để xin tội cho chồng tôi .Kể từ đó chồng tôi biến đổi thành một người hoàn toàn khác , đến độ không ai nhận ra .Anh làm việc rất cần cù , dù không kiếm được nhiều tiền vẫn trung thành với công việc . Anh bỏ hẳn cờ bạc và chỉ ngắm gái đẹp trên mạng .Không bao giờ vắng nhà , xa vợ ,Anh là một người bố rất hoàn hảo cho các con của chúng tôi .
Một năm sau khi bố chồng mất , tôi lại có bầu .Một đêm tôi nằm mộng thấy ông , ông đứng bên giường tôi cười hiền lành rồi vỗ vào bụng tôi : " lần này con trai nhé ! ".
Tôi sanh con trai thật , một thằng cu rất bụ bẩm sáng sủa giống hệt chồng tôi , hoặc là giống ông khi còn trẻ .Thằng bé rất ngoan học đâu hiểu đó . Từ lúc 2 tuổi đã biết nhắc nhở ba mẹ mỗi ngày thắp nhang trên bàn thờ Côn Côn -Đó là cách mà người Tiều Châu gọi ông nội .
Mỗi dịp nhà có tiệc tùng hay lễ lộc , cả gia đình đoàn tụ tôi lại được nghe những giai thoại đáng kính về bố chồng . Không phải một mình tôi đâu , tất cả mọi người đều cảm nhận như vậy . Dâu ,rễ ,cháu chắt họ hàng ,ai ai cũng nhắc về ông với lòng thương mến và kính trọng , trong đó có mẹ tôi .Cả một đời ông sống cho gia đình tiện tặn từng chút .Mỗi khi có dịp ra phố ,ông lúc nào cũng thủ sẵn trong người 5-10 tờ bạc giấy 1 đồng . Hỏi thì ông bảo cứ để sẵn thế nếu có gặp những người homeless lang thang thì có mà cho .
Ba chồng tôi gốc gác nông dân , rời Trung Quốc khi ông 16 tuổi sang Việt Nam với hai bàn tay trắng .Ông làm công cho một gia đình điền chủ giàu có . Cô con gái lớn của ông bà chủ năm đó cũng 16 tuổi , thấy ông đẹp trai tao nhã nên đem lòng mến yêu .Cha mẹ cô gái cản trở không xong , buộc lòng gã con cho chàng trai nghèo làm công cho nhà mình . Họ không cho đôi trẻ một đồng xu hồi môn .Bằng vào tình yêu , ý chí và tính cần cù nhẫn nại họ đã làm nên sự nghiệp . Trước 1975 gia đình bố mẹ chồng tôi rất khấm khá ở Rạch Gía .Họ có trại nuôi vịt , nhà máy xay lúa ,đại lý phân phối phân bón và rất nhiều ruộng đất cho thuê . Tuy giàu có họ vẫn sống cần kiệm và đạo đức . Họ rất có uy tín với cộng đồng người Khơ-me chung quanh làm ăn với họ .
Mẹ chồng tôi được học tới lớp ba trường làng .
Ba chồng tôi chưa bao giờ được đi học . Ông không biết đọc biết viết chữ Việt lẫn chữ Tàu .
Có phải vì nội tâm đơn thuần , phong cách sống giản dị , cùng với những chông chênh của cuộc đời mà con tim của Ba trở nên nhân ái hơn người khác ?
Ba ơi ! Kiếp sau con xin được làm con gái của Ba ,Ba nhé !
Nhân mùa Lễ Tạ Ơn - Thanksgiving 2011
Viết để tưởng niệm Ba chồng tôi :
Cụ Giang Tài - pháp danh Bảo Thọ
Con - Mưa phố Núi
THÀNH KÍNH TRI ÂN BA
Westminster ,Califionia 24-11-2011
Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012
GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN : ÔI GIÁO DỤC
SUY NGHĨ NHÂN ĐỌC THƯ CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM (20/11/2012) CỦA BỘ TRƯỞNG BỘ GIÁO DỤC & ĐÀO TẠO
Nguyễn Trọng Bình
1.Thư của Bộ trưởng Bộ giáo dục và đào tạo
Kính gửi: Các đồng chí Giám đốc Sở GDĐT các Tỉnh, Thành phố;
Các đồng chí Hiệu trưởng các trường Mầm non,
Tiểu học, Trung học cơ sở, Trung học phổ thông,
Trung cấp chuyên nghiệp, Cao đẳng, Đại học.
Các đồng chí Hiệu trưởng các trường Mầm non,
Tiểu học, Trung học cơ sở, Trung học phổ thông,
Trung cấp chuyên nghiệp, Cao đẳng, Đại học.
Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20 - 11- 2012, thay mặt Ban Cán sự Đảng và lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo, tôi trân trọng gửi đến các Đồng chí và qua các Đồng chí tới các Thầy giáo, Cô giáo, Cán bộ quản lý giáo dục lời cảm ơn chân thành về những đóng góp bền bỉ, to lớn của các Thầy Cô cho sự nghiệp trồng người.
Kính chúc các Thầy Cô và gia đình dồi dào sức khỏe, thành đạt, hạnh phúc, tiếp tục đóng góp cho sự nghiệp giáo dục và sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa của chúng ta.
2. Vài suy nghĩ
Đọc xong bức thư chúc mừng trên của GS Phạm Vũ Luận – Bộ trưởng Bộ giáo dục và đào tạo nhân ngày Nhà giáo VN 20/11/2012 bỗng dưng lòng thấy buồn buồn. Vì lẽ, qua bức thư này một lần nữa cho thấy trong cuộc sống có những chuyện chúng ta cho là nhỏ nhưng sự tác động và ảnh hưởng của nó đối với xã hội thì không nhỏ chút nào. Hay nói cách khác, như lời của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt (theo lời kể của nhà thơ Nguyễn Duy) là: “Cái tế nhị ở đây là nhìn nhận đúng các giá trị, cái nào lớn, cái nào nhỏ. Có sự nhầm lẫn giữa lớn và nhỏ. Cái tưởng lớn hóa ra là nhỏ, cái tưởng nhỏ lại là lớn...”
Lẽ ra, người viết cũng không muốn nói đến những “chuyện nhỏ như con thỏ” này đâu (bởi không khéo bị mang tiếng là “vạch lá tìm sâu”) nhưng vì đây thư kí tên Bộ trưởng – người đứng đầu ngành Giáo dục nước nhà nên dù muốn dù không trước sự thật này chúng ta không thể không nhìn thẳng như một lời góp ý chân thành theo tinh thần “phê và tự phê” của của Đảng.
Thứ nhất, bức thư tuy không dài lắm (đúng 3 câu được phân ra làm ba “đoạn”) nhưng cảm nhận ban đầu của người viết là có một số lỗi sai về mặt câu cú, ngữ pháp, cách diễn đạt... nhất là ở câu cuối khá lủng củng vì có 3 chữ “và”. Thêm nữa, lẽ thường người ta gửi lời kính chúc sức khỏe nhau là đúng rồi nhưng “kính chúc tiếp tục đóng góp cho sự nghiệp...”nghe có gì đó không ổn cho lắm.
Thứ hai, đây là thư chúc mừng thầy cô giáo nhân ngày 20/11 nhưng mở đầu bức thư ở phần“Kính gửi” chỉ thấy Bộ trưởng “gửi” đến các đồng chí là những quan chức lãnh đạo địa phương (“Các đồng chí Giám đốc Sở và các đồng chí Hiệu trưởng...”) mà không có dòng nào “kính gửi” đến “toàn thể quý thầy cô giáo trên cả nước” mà lẽ ra (hay đúng ra) việc này phải là như thế. Bởi đây mới là đối tượng quan trọng nhất mà với tư cách là người đứng đầu ngành giáo dục, Bộ trưởng phải có trách nhiệm gửi lời chúc mừng, hỏi thăm và động viên họ.
Thứ ba, câu thứ hai trong bức thư là lời cảm ơn của Bộ trưởng gửi với tư cách người đứng đầu ngành giáo dục gửi đến toàn thể quý thầy cô giáo trên cả nước nhưng buồn thay lời cảm ơn này chỉ được gửi một cách... gián tiếp qua “trung gian” là các “đồng chí” lãnh đạo (như ở phần “kính gửi”). Tức là Bộ trưởng nhờ các đồng chí lãnh đạo ở địa phương chuyển lời cảm ơn của mình đến toàn thể quý thầy cô giáo chứ không phải đích thân Bộ trưởng trực tiếp đứng ra nói lời cảm ơn:
“Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20 - 11- 2012, thay mặt Ban Cán sự Đảng và lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo, tôi trân trọng gửi đến các Đồng chí và qua các Đồng chí tới các Thầy giáo, Cô giáo, Cán bộ quản lý giáo dục lời cảm ơn chân thành về những đóng góp bền bỉ, to lớn của các Thầy Cô cho sự nghiệp trồng người.”
Thôi thì cứ cho là Bộ trưởng có quyền “nhờ” các “đồng chí” lãnh đạo Sở và Hiệu trưởng các trường học chuyển lời cảm ơn đến toàn thể quý thầy cô giáo đi. Nhưng nếu vì lý do nào đó các “đồng chí” này... quên không chuyển lời đến quý thầy cô giáo thì sao? Lúc ấy không biết Bộ trưởng có cách gì để kiểm tra lời cảm ơn của mình đã thực sự đến với toàn thể quý thầy cô giáo trong ngày 20/11 không?
Ngoài ra, từ góc nhìn văn hóa ứng xử, đằng sau câu chữ của bức thư của Bộ trưởng là một vấn đề lớn đã và đang tồn tại trong xã hội ta rất đáng để mỗi người cùng nhìn lại và suy ngẫm. Cụ thể, đó văn hóa ứng xử đặt trong mối quan hệ giữa những lãnh đạo với quần chúng nhân dân (trong khuôn khổ của bức thư này là mối quan hệ giữa vị Bộ trưởng đứng đầu ngành giáo dục với toàn thể quý thầy cô giáo trên cả nước – những người trực tiếp thực thi nhiệm vụ “trồng người” đầy gian nan vất vả hiện nay).
Các vị lãnh đạo ai cũng bảo nhân dânlà quan trọng nhất (tất cả phải vì nhân dân mà phục vụ) tuy nhiên trong thực tế (rất nhiều trường hợp) cái vị thế này của nhân dân có khi lại không phải vậy. Điều này có thể thấy trong bất kỳ hội nghị, hội thảo hay trong bất kỳ một buổi lễ khai mạc, lễ khánh thành một sự kiện, một công trình văn hóa, xã hội lớn nhỏ nào đó được tổ chức trên khắp đất nước thì nhân dânbao giờ cũng được “ưu ái” giới thiệu... sau cùng trong phần nghi thức giới thiệu “thành phần đại biểu tham dự”.
Thậm chí trong một trận bóng đá với tính chất giao hữu tuy ai cũng nói thành phần làm nên không khí cuồng nhiệt sôi động của một trận đấu là hàng triệu nhân dân – hàng triệu khán giả trên sân nhưng buồn thay hàng triệu khán giả ấy chỉ được người dẫn chương trình giới thiệu một cách qua loa, chiếu lệ sau cả hàng lô hàng lốc những “ông chủ” của các đơn vị kinh doanh nào đó bỏ tiền ra tài trợ cho trận cầu ấy.
Tại sao nhân dân luôn luôn bị đối xử như vậy? Tại vì trong tâm thức văn hóa - cái tâm lý xã hội nói chung ở nước ta hiện nay, thật ra nhân dân chưa phải là “ông chủ” thực sự và các vị lãnh đạo cũng không phải là những “công bộc” tận tụy mà có khi là ngược lại.
Ngoài ra, phải chăng sở dĩ xã hội ta đang tồn tại những hành vi ứng xử như trên là vì trên thực tế mối quan hệ giữa lãnh đạo với nhân dân còn quá nhiều “khoảng cách”. Một cái “khoảng cách” có thể rất nhỏ (như cái “khoảng cách” mà Bộ trưởng Bộ Giáo dục phải nhờ đến các “đồng chí” lãnh đạo địa phương chuyển tới các thầy cô giáo lời cảm ơn nhân ngày 20/11/2012 – ngày cả nước tôn vinh họ) nhưng một lần nữa cho thấy có không ít lãnh đạo vẫn chưa thật sự tôn trọng nhân dân, chưa thật sâu sát với nhân dân; chưa thật vì dân mà phục vụ, hay rộng hơn là vẫn chưa phát huy hết cái quyền được làm chủ thật sự của nhân dân;...
Vì thế, trở lại vấn đề bức thư chúc mừng của Bộ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo, giá như ngay sau hai từ “Kính gửi” là dòng chữ: “Toàn thể quý thầy cô giáo đã và đang hoạt động trong ngành giáo dục” thì chắc là hàng triệu thầy cô giáo cảm thấy an ủi và ấm lòng biết dường nào nhất là với những người đã nghỉ hưu. Bởi như đã nói, họ mới là đối tượng chính mà Bộ trưởng cần vinh danh trong ngày 20/11. Rõ ràng trong trường hợp này câu nói của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt ở trên rất xác đáng và vô cùng sâu sắc
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)





